Back to Novel

Chapter 1003

Quyết định (6)

"Không ạ."

"Vậy học kỳ sau cháu có phải sẽ không ở trường nữa không?"

"Chắc vậy ạ."

Liễu Ngọc Mai thở dài: "Tiếc quá, rau quả đã trồng tốt trong vườn của ta."

"Có thể nhờ chú Tần tranh thủ thời gian đến Kim Lăng thu hoạch rau."

"Hừ." Liễu Ngọc Mai bật cười, "Thôi đi, ở đây ruộng nhiều hơn."

"Vậy bà định tiếp tục ở lại đây ạ?"

"Nếu không thì sao, đi theo cháu chạy loạn khắp nơi à?"

"Cháu không có ý đó."

"Ở đâu mà chẳng là ở." Lần này đến phiên Liễu Ngọc Mai rảnh tay, bà đứng lên, dẫn cậu đi đến bên cạnh sân, "Phải để thái gia cháu bao thêm chút ruộng, nếu không A Lực và con gấu kia không có đủ để trồng."

"Cảm ơn nãi nãi."

"Nãi nãi cũng thường tự trách, muốn làm chút gì đó cho cháu mà lại không biết bắt đầu từ đâu, nói cho cùng thì vẫn là Tiểu Viễn cháu quá giỏi.

Thật ra trước đây bà cũng rất tò mò, người ta đi thuyền đều là ngàn buồm đua nhau, giang hồ du tẩu, cháu làm sao có thể nửa năm qua cơ bản chỉ ở trường chờ việc được.

Chỉ là những điều này bây giờ cũng không tiện hỏi, bà biết các cháu có chuyện cố ý giấu bà, thằng bé Tráng Tráng mỗi lần nói chuyện với bà, bà cũng nghe ra nó có điều giấu diếm.

Dù sao chúng ta cũng già rồi, còn các cháu đang trẻ, giang hồ này tương lai là của các cháu.

Ừm, còn một điều nữa, các cháu đã đi theo thằng nhóc Lượng Lượng kia thì bà tin tần suất nó trở về, nó sẽ tìm mọi cách để về Nam Thông, cháu sẽ không đến mức không đi cùng nó chứ.

Dù bận rộn ở bên ngoài cũng nhớ về thăm nhà nhiều hơn.

A Lý nhớ cháu."

"Cháu biết ạ, nãi nãi."

Vậy ra lần này cậu thật sự được thơm lây từ anh Lượng Lượng.

Cậu lại đi nói với Lý Tam Giang một tiếng, Lý Tam Giang nghe xong hỏi: "Ở bên ngoài chi tiêu sẽ lớn hơn à?"

"Đơn vị sẽ thanh toán ạ, ông."

"Nhưng không phải cái gì cũng thanh toán được đâu, nghèo đi đường giàu về nhà, cháu vẫn đang tuổi lớn, đừng vì tiết kiệm mà bạc đãi bản thân."

"Cháu biết mà, dù sao cháu vẫn có tiền ông cho mỗi tháng."

"Đó là còn gì!"

Ông xoa đầu cậu, vừa xúc động vừa tự hào nói: "Tiểu Viễn nhà mình cũng phải ra ngoài làm sự nghiệp rồi, ha ha."

"Đúng rồi ông, chắc bà Liễu và mọi người sẽ tiếp tục ở lại đây."

"Vậy Lực Hầu và Đình Hầu cũng phải ở lại đây à?"

"Vâng."

"Hầy, vậy tốt quá, ông sẽ mua thêm bàn ghế, nồi niêu xoong chảo các kiểu, dùng cả nhà Râu Quạ nữa, tăng gấp đôi việc làm ăn."

Vừa hay có thêm nhiều con la tốt, cối xay cũng không đủ kéo nữa rồi.

Vốn dĩ cậu bảo Lục Nhất nói với Lâm Thư Hữu rằng cậu ta có thể từ Phúc Kiến đến Quý Châu trước, Lâm Thư Hữu cẩn thận hỏi đây là mệnh lệnh hay là đề nghị, sau khi biết là cái sau thì kiên quyết nói vẫn muốn hành động cùng mọi người, cậu ta sẽ đến Kim Lăng chờ mọi người tập hợp.

Khi dẫn đầu mở đường áp lực rất lớn, chỉ cần sơ sẩy một chút, cậu ta xảy ra chuyện gì thì rất dễ khiến nhịp điệu của cả nhóm sụp đổ, biến thành giải cứu Lâm Thư Hữu.

Một tối trước khi xuất phát, mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm.

Buổi tối, cậu đến nhà Râu Quạ một lát, sau khi về nhà và trước khi rời nhà đều phải chào hỏi người giữ cổng theo quy tắc.

Vợ chồng Hùng Thiện dựng một cái nôi trong rừng đào, trên nôi có một cái chong chóng, chỉ cần trời nắng đẹp là họ sẽ đặt thằng nhóc vào nôi, để cho gió trong rừng đào nhẹ nhàng lay nôi.

Cách thức xây dựng quan hệ này thật là quá cứng nhắc.

Nhưng cũng rất phù hợp với trình độ của hai vợ chồng họ.

Đốt mấy tờ giấy rồi nói mình phải đi xa, cậu về đi ngủ.

Sáng sớm hôm sau, cậu tỉnh dậy và quay đầu lại.

Trên ghế cạnh cửa có một bóng hình xinh đẹp đang ngồi.

Trên sân thượng vào buổi sáng, cậu và A Lý chơi cờ.

Dì Lưu ở dưới nhà vọng lên: "Ăn sáng thôi!"

Trong thoáng chốc như thể thời gian quay ngược lại, cậu như đã trở về quá khứ, mọi thứ đều chưa từng thay đổi.

Nhưng cô gái trước mắt đã cao lớn hơn, càng thêm xinh đẹp đoan trang.

Khi ấy cô ngồi ở phòng phía đông, chân đặt trên ngưỡng cửa, vẫn giữ lại nét ngây thơ thuộc về thiếu nữ.

Còn bây giờ cậu cũng dần dần đến ngưỡng không thể giả vờ đáng yêu bằng hình tượng con trai nữa.

Đời người cũng như một dòng sông, khi còn trẻ thì liều mạng chèo thuyền, đến khi lớn hơn rồi khóc lóc đòi quay lại cũng không được.

Trên dòng sông này, hạnh phúc nhất lại là những người sống mơ mơ màng màng, hiểu chuyện quá sớm chỉ khiến người ta không vui sớm hơn thôi.

Hai chiếc ghế gỗ ghép lại thành một chiếc bàn ăn sáng nhỏ, cậu giúp A Lý chia dưa muối, A Lý giúp cậu bóc trứng vịt muối.

Vừa ăn xong bữa sáng thì xe của Tiết Lượng Lượng đã đến.

Điều này có nghĩa là tối hôm qua anh ta đã đến Nam Thông, ngủ lại trong sông cả đêm.

Chắc là do bị kích thích sau những ngày tháng Tết ngày nào cũng cưỡi xe ba gác ra bờ sông, năm mới anh ta đã đi mua một chiếc Santana mới tinh.

Nhưng chiếc xe này sau khi chất đồ lên thì không còn chỗ cho người nữa, vì vậy chiếc xe bán tải nhỏ vẫn phải lái đến Kim Lăng.

Vì sau khi đến Kim Lăng sẽ đi xa luôn nên lần này thái gia của cậu không nhét quá nhiều đồ mà chỉ nhét tiền.

Liễu Ngọc Mai đứng trên sân nhìn đám trẻ sắp rời đi.