Back to Novel

Chapter 195

Cao Trung Thánh Thể? Luyện Khí Thánh Thể!

Theo quá trình vận hành Xuân Thu Vô Tận Thiền, Trương Vũ rõ ràng cảm giác được thân thể không ngừng cường hóa. Đồng thời, cơn đau bụng ban nãy cũng dần dần tiêu tán.

Hơn nữa, chữ "Thiền" trên ngực hắn cũng theo đó mà hấp thu dược độc, ngày càng trở nên đen kịt.

Chính vào lúc này, Trương Vũ dần dần nhận ra một chuyện — hắn đã đánh giá thấp tác dụng của Cao Trung Thánh Thể!

"Mạc dù Xuân Thu Vô Tận Thiền có thể cường hóa thân thể, hấp thu dược lực, tụ tập dược độc... Nhưng..."

Hắn so sánh sự khác biệt trước và sau khi vận công, thầm nghĩ:

"Khả năng tiêu hoá dược lực trong cơ thể... hình như không hề gia tăng?"

Xuân Thu Vô Tận Thiền vốn có thể luân chuyển vạn vật, nhưng lại không thể tác động lên Phảng Phượng Công Năng Tố?

Điều này chỉ có hai khả năng:

Một là: Xuân Thu Vô Tận Thiền không thể ảnh hưởng đến loại thuốc này.

Hai là: Trước khi vận công, khả năng tiêu hoá dược lực của cơ thể hắn đã đạt tới cực hạn, không thể tăng thêm được nữa!

Mà xét theo việc Xuân Thu Vô Tận Thiền vẫn có thể tụ tập dược độc, thì khả năng thứ nhất đã bị loại bỏ.

Vậy chỉ có thể là khả năng thứ hai!

Trong đầu Trương Vũ chợt lóe lên một suy nghĩ:

"Cao Trung Thánh Thể có tác dụng gì?"

"Kháng tác dụng phụ của thuốc, tăng lên tốc độ hấp thu, khả năng trao đổi chất... tất cả đều đạt đến đỉnh phong của Luyện Khí!"

Luyện Khí kỳ đỉnh phong có thể có rất nhiều cách lý giải. Một số phàm nhân xem trình độ học sinh tốt nghiệp cao trung là Luyện Khí kỳ đỉnh phong, có người lại cho rằng trình độ sau mười năm tốt nghiệp cao trung mới xứng với danh xưng ấy, thậm chí có người còn nhận định sinh viên đại học nếu chưa Trúc Cơ thì mới là Luyện Khí kỳ đỉnh phong.

Ban đầu, Trương Vũ vẫn luôn nghĩ rằng khái niệm Luyện Khí đỉnh phong chỉ là một phạm trù mơ hồ, đại khái tương đương với trình độ của một người đã rời xa cao trung nhiều năm.

Nhưng giờ phút này...

“Luyện Khí đỉnh phong... tức là khả năng hấp thu thuốc, phụ tải dược lực, cùng năng lực trao đổi chất của ta đã đạt tới cực hạn của Luyện Khí kỳ? Chính vì đã chạm tới giới hạn, cho nên dù vận chuyển Xuân Thu Vô Tận Thiền cũng không thể tạo ra hiệu quả nào nữa?”

“Nói cách khác, dù không vận chuyển Xuân Thu Vô Tận Thiền, thì khả năng trao đổi chất của ta khi hấp thu thuốc cũng đã đạt đến cực hạn của Luyện Khí kỳ?”

“Sao trước đó ta lại không nhận ra điều này?” Trương Vũ trầm tư, rồi nhanh chóng hiểu ra lý do: “Trước đây ta uống thuốc quá ít, dược tính quá yếu, rất dễ dàng bị hấp thu và tiêu hao, căn bản không cách nào nhận ra sự khác biệt.”

“Chỉ khi dùng đến Phảng Phượng Công Năng Tố với dược lực mạnh mẽ, ta mới có thể chân chính cảm nhận được tác dụng chân thực của Cao Trung Thánh Thể này.”

Trong khoảnh khắc này, trong lòng Trương Vũ dâng lên một sự tự tin chưa từng có:

“Dạ Lăng Tiêu dù có lợi hại thế nào, suy cho cùng cũng chỉ là một học sinh cao trung. Chỉ cần khả năng trao đổi chất của hắn chưa đạt tới cực hạn của Luyện Khí kỳ...”

“Vậy thì, trận thi này — ta tất thắng!”

Một suy nghĩ vụt qua, khiến Trương Vũ không khỏi cảm thán: gọi là Cao Trung Thánh Thể ư? Không, đây rõ ràng phải gọi là Luyện Khí Thánh Thể mới đúng!

Nghĩ tới đây, hắn lập tức tận dụng thời gian, tiếp tục vận chuyển Xuân Thu Vô Tận Thiền. Máu thịt toàn thân như bùng cháy, từng đợt lực lượng cuồn cuộn trào dâng, không ngừng tôi luyện cơ bắp, cốt cách, tạng phủ, sau đó lại dùng Trường Sinh pháp lực để tẩm bổ.

Dù không vận chuyển Xuân Thu Vô Tận Thiền, hắn vẫn có thể hấp thu và tiêu hao toàn bộ dược lực của Phảng Phượng Công Năng Tố bằng chính Cao Trung Thánh Thể này. Nhưng cơ hội hiếm có để hấp thu miễn phí loại linh dược trân quý như thế, sao hắn có thể dễ dàng bỏ qua?

. . .

Bên phía các Chính Thần, khi nhìn thấy Trương Vũ sau khi uống thuốc liền như long tinh hổ mãnh, từng quyền từng cước đánh ra mang theo tiếng nổ vang trời, ai nấy đều không khỏi ngây ngẩn.

Một vị Chính Thần kinh ngạc thốt lên:

“Hắn vậy mà có thể chịu được hai viên Phảng Phượng Công Năng Tố liên tiếp? Với thành tích trước đây của hắn, chuyện này hoàn toàn không thể xảy ra!”

Cùng lúc đó, các Chính Thần khác cũng vội vàng kiểm tra dữ liệu từ miếng dán đo lường.

Hoàng Tử Sửu trầm giọng nói: “Dữ liệu thân thể của hắn bây giờ tuyệt đối vượt xa thành tích thi tháng trước. Tiểu tử này... trong kỳ thi tháng đã cố ý giấu đi thực lực!”

Giấu thực lực trong kỳ thi tháng?

Lời này khiến đám Chính Thần thoáng sững sờ, nhưng ngay sau đó, tất cả đều hiện lên vẻ hiểu rõ.

Dưới hệ thống giáo dục nơi điểm số là vương đạo, thi cử là chí cao vô thượng, chuyện giấu thực lực trong kỳ thi tháng thoạt nhìn có vẻ vô lý. Nhưng mỗi vị Chính Thần ở đây đều là những kẻ từng trải, hiểu rõ Côn Khư tầng một có đủ loại tình huống ép buộc học sinh phải ẩn giấu thực lực.

Đặc biệt là đối với những thiên tài xuất thân nghèo khó.

Vì không muốn bị tầng lớp giàu có chú ý, nhiều học sinh nghèo buộc phải cố tình hạ thấp thành tích, làm mờ đi sự tồn tại của bản thân... chuyện này chẳng có gì kỳ lạ cả.

Có người tự làm tổn thương chính mình, có kẻ dùng thuốc có tác dụng phụ nghiêm trọng để suy yếu thực lực, có người thậm chí tu luyện công pháp đặc biệt để ẩn giấu tu vi...

Nhưng những cách che giấu đó đều phải trả một cái giá rất lớn.

Hoặc là làm tổn hại căn cơ tu luyện, hoặc là lãng phí lượng lớn thời gian và tinh lực. Đồng thời, vì thành tích không tốt, họ cũng sẽ mất đi vô số quyền lợi và hỗ trợ từ nhà trường.

Những điều này khiến quá trình tu hành của bọn họ càng thêm gian nan.

Mà hết lần này tới lần khác, những học sinh phải che giấu thực lực thường lại là những kẻ nghèo khổ, vốn đã không có tiền để tu luyện.

Ấy vậy mà, ngay trong nghịch cảnh ấy, vẫn có người có thể từng bước vượt qua, tiến vào hàng ngũ những kẻ có thể tranh đoạt giấy chứng nhận tư cách Trúc Cơ cao trung...

"Loại người nghèo này lại có thể quật khởi..." Hoàng Tử Sửu khẽ động tâm, lẩm bẩm: "Chẳng lẽ có liên quan đến Tà Thần?"

Hắn cẩn thận kiểm tra lại một lượt nhục thân đối phương, các số liệu cùng mọi tư liệu liên quan. Sau khi xác nhận không có gì bất thường, lúc này mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Thế nhưng, ánh mắt Hoàng Tử Sửu nhanh chóng lướt qua Đặng Bính Đinh, thầm nghĩ bản thân có lẽ đã quá cẩn trọng. Dù sao nơi này cũng có Đặng đại nhân trấn thủ, há lại đến lượt hắn phát hiện ra tín đồ Tà Thần?

Cùng lúc đó, một vị Chính Thần gật đầu nhận xét: "Người này thiên phú Tiên đạo bất khả hạn lượng. Nếu sau khi vào tầng hai có thể bái được một danh sư không tệ, tương lai xông lên tầng năm trở lên cũng không phải là không có khả năng."

Một Chính Thần khác tiếp lời: "Quan trọng nhất là hắn hiện tại mới khối mười một, sang năm còn có thể thi thêm một lần chứng nhận Trúc Cơ. Đây đã là một chân giẫm vào ngưỡng cửa thập đại."

"Thiên phú này thật sự kinh người!"

Hiện tại đã là tháng mười. Trương Vũ, vào tháng chín trước đó, đã chính thức trở thành học sinh khối mười một.

Lúc này, khi các Chính Thần đang thảo luận, Hoàng Tử Sửu lại không lên tiếng chen vào, mà đang hồi tưởng những ghi chép trong quá khứ của bản thân.

Kỳ thực, những thiên tài Tiên đạo quật khởi với trình độ này, hắn từng chứng kiến không dưới năm, sáu người. Điểm chung của bọn họ chính là...

"Thiên phú?"

"Thiên phú cái quái gì!"

Hoàng Tử Sửu thầm cười lạnh: "Thiên phú chỉ là nền tảng. Mấu chốt để một thiên tài nghèo có thể quật khởi, chính là sau lưng có người chống đỡ!"

"Chỉ dựa vào thiên phú và nỗ lực mà có thể vươn lên, có thể đặt chân đến đỉnh cao Tiên đạo? Chỉ có đám phàm nhân bị công ty truyền thông tẩy não lặp đi lặp lại mới tin vào điều đó."

Hắn hiểu rõ đạo lý này, bởi vì suốt bao năm nay, chính hắn là người phụ trách lĩnh vực giáo dục.

Tất cả những thiên tài nghèo khó có thể quật khởi, hoặc là bộc lộ thiên phú rồi được cao nhân thu nhận, hoặc là thiên phú vốn dĩ đã nằm trong sự sắp đặt của cường giả.

Hoàng Tử Sửu thở dài trong lòng: "Đây đâu còn là thời cổ đại, chỉ dựa vào thiên phú của bản thân mà muốn nhất phi trùng thiên? Đừng mơ!"

Ở bên cạnh, Đặng Bính Đinh cũng không tham gia thảo luận, mà đang hồi tưởng kết quả điều tra lần trước về Trương Phiên Phiên.

"Trương Phiên Phiên kia không biết đã được vị đại thần nào nhìn trúng, hiện giờ đã phi thăng lên tầng hai."

"Trương Vũ này có thể tiến bộ nhanh đến mức đáng sợ... Khó mà nói liệu phía sau hắn có bóng dáng của một vị Đại Thần nào hay không."

Vừa nghĩ đến đây, phản ứng đầu tiên của Đặng Bính Đinh là... có nên giúp đỡ Trương Vũ hay không? Liệu có cơ hội kết giao với đại nhân vật phía sau hắn?

Nhưng nhớ lại sự việc sau khi xem xét tư liệu của Trương Phiên Phiên lần trước, Đặng Bính Đinh lập tức thu lại ý nghĩ này.

"Những đại nhân vật phía trên, mỗi động tĩnh đều có thâm ý sâu xa. Có lẽ bọn họ đang lợi dụng chuyện này để che giấu Trương Vũ, hoặc rèn luyện hắn. Ta tốt nhất vẫn là không nên nhúng tay vào."

"Nhưng mà... Sau khi kỳ thi hôm nay kết thúc, có lẽ có thể kết bạn một chút."

. . .

Khi các Chính Thần đang bàn luận sôi nổi về Trương Vũ trong mạng lưới nội bộ, thì ở một bên khác, đám thí sinh cũng đang kinh ngạc trước biểu hiện của hắn.

Đặc biệt là Dạ Lăng Tiêu, ánh mắt hắn lóe lên hàn quang, tập trung quan sát Trương Vũ. Khi thấy đối phương liên tiếp nuốt xuống hai viên Phảng Phượng Công Năng Tố, trong mắt Dạ Lăng Tiêu, chiến ý lại càng bùng lên.

"Đây mới là thực lực chân chính của ngươi sao?"

"Quả nhiênlà đã ẩn giấu thực lực trong vòng thi trước."

"Nhưng ta sẽ không thua ngươi!"

"Ta là người kế thừa mà gia tộc đã hao phí vô số tâm huyết để bồi dưỡng, là sản phẩm chủ lực của cả tập đoàn trong tương lai. Ta nhất định phải lấy được giấy chứng nhận Trúc Cơ!"

Hắn hiểu rất rõ, chỉ khi có giấy chứng nhận Trúc Cơ, gia tộc mới chính thức an bài quá trình Trúc Cơ cho hắn. Khi đó, hắn mới có thể đột phá Trúc Cơ ngay trong thời gian nhập học đại học, tạo nền tảng vững chắc để phi thăng tầng hai, bái nhập môn hạ danh sư.

"Con đường Tiên đạo của ta, sao có thể chỉ dừng lại ở thập đại?"

Chỉ thấy Dạ Lăng Tiêu nâng lên một ống Thuốc Tiêm Pháp Lực Mạch Lạc, không chút do dự, mạnh mẽ đâm vào cánh tay mình!

Cùng với dược lực chảy vào cơ thể, hắn lập tức cảm nhận được pháp lực toàn thân sôi trào, tựa như ngọn lửa vừa được tưới xăng, điên cuồng bùng cháy!

Nhịp tim hắn không ngừng gia tốc, hơi thở dần trở nên dồn dập. Dưới sự xung kích điên cuồng của pháp lực, kinh mạch toàn thân rung động kịch liệt, thậm chí có dấu hiệu co giật nhẹ.

A!

Một tiếng quát khẽ vang lên, Dạ Lăng Tiêu lần nữa vận chuyển Xuân Thu Vô Tận Thiền tầng thứ mười, dốc toàn lực hóa giải gánh nặng do dược lực cuồng bạo mang đến.

"Không có vấn đề..."

Dưới sự gia trì của huyết mạch hoàn mỹ, thân thể hắn như một con cự thú giữa đại dương rộng lớn, há miệng thôn phệ vô số tôm cá xung quanh. Từng sợi huyết nhục, từng tấc tạng phủ đều điên cuồng hấp thu, luyện hóa dược lực, không ngừng luân chuyển.

Xuân Thu Vô Tận Thiền tiếp tục vận chuyển, Dạ Lăng Tiêu càng có thể cảm nhận được luồng dược lực cuồn cuộn kia không ngừng bị chân khí tinh luyện, sau đó hóa thành phế vật vô hại bài trừ ra ngoài. Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười tự tin.

Ngay khi cảm giác được dược lực trong cơ thể đã chạm đến đỉnh phong, trong lòng Dạ Lăng Tiêu dâng lên một ý niệm,

"Lại thêm một kim, chắc cũng không thành vấn đề."

"Vậy thì tiếp tục! Triệt để kéo giãn khoảng cách, khiến hắn hoàn toàn tuyệt vọng!"

Ngay khi Dạ Lăng Tiêu vươn tay cầm lấy một lọ Thuốc Tiêm Pháp Lực Mạch Lạc, ánh mắt hắn chợt lóe lên. Ở bên cạnh, Trương Vũ đã bước tới, cũng tiện tay cầm lấy một lọ.

Chỉ nghe Trương Vũ lẩm bẩm: "Chỉ luyện thể thì quá lãng phí, thuận tiện đề thăng pháp lực một chút cũng không tệ."

Dưới ánh nhìn kinh ngạc của Dạ Lăng Tiêu, Trương Vũ đã dứt khoát cắm kim tiêm vào cánh tay.

Khi hai luồng dược lực đồng thời bộc phát trong cơ thể, thân thể Trương Vũ khẽ co giật. Ngay sau đó, Đại Nhật Khí Hải trong người hắn tựa như núi lửa phun trào, điên cuồng hấp nạp linh cơ bốn phương tám hướng...