Sở phu nhân cảm thấy thú vị trước lời nói trẻ con của Hàn Nguyên Học, một khuê nữ của Hàn thị mà không có chỗ nào đáng để khen ngợi, bản lĩnh duy nhất chính là mạng tốt, kẻ ngốc có phúc của người ngốc, đầu tiên nàng ta đã đầu thai vào một nơi tốt, sau đó có một người ca ca giống như Hàn Nguyên Thiện, cuối cùng lại gả cho một trượng phu tốt, thật sự là khiến người ta tức chết, thế là ánh mắt của Sở phu nhân đảo quanh, liếc nhìn Hàn Nguyên Học đang chăm chú nhìn chiến trường, thực sự là cho dù có nhìn như thế nào cũng khiến lòng người ta không vui được? Phụ nhân này còn đang suy nghĩ có nên gây ra chút đau khổ cho tiểu nương của người ta nếm trải hay không? Tất nhiên, phải kiểm soát hợp lý chừng mực, phải để Hàn Nguyên Học phải ngậm bồ hòn làm ngọt. Nếu không, nếu Hàn Nguyên Thiện phát hiện ra nàng ta dám gài bẫy muội muội mình thì nhất định sẽ lột lớp da "Nguyên phối phu nhân" của nàng ta.
Sở phu nhân ngáp liên tục, liếc nhìn các hào kiệt giang hồ, nhếch khóe miệng lẩm bẩm: “Đúng là một con cá ngu ngốc dễ cắn câu. Ai nấy cũng đang gửi tiền đến. Phu quân, có người thê tử hiền đối xử với mọi người phải đạo như ta, cho dù có xách đèn lồng cũng khó tìm được.”
Cả hai bên phía trận doanh đều không nhìn thấy chàng du hiệp trẻ tuổi ra tay như thế nào, mà hắn đã nắm ba mũi tên trong tay.
Kỹ năng bắn cung của Mã Lục của Hoành Đao sơn trang nổi tiếng khắp cả Sơ Thủy quốc, nghe nói rằng có một vị võ tướng trên chiến trường nào đó của bọn man di Đại Ly đã từng hy vọng rằng Vương Nghị Nhiên sẽ nỡ từ bỏ thuộc hạ yêu thích, để Mã Lục gia nhập quân đội, nhưng không biết tại sao, Mã Lục vẫn ở lại trong sơn trang, từ bỏ phú quý ngợp trời mà chỉ cần với tay là có được.
Một thủ lĩnh kỵ binh hạng nhẹ giơ cao hai tay, chặn lượt bắn tiếp theo của binh sĩ dưới trướng của mình, bởi vì nó không có ý nghĩa gì cả, khi một võ phu thuần túy đạt đến cảnh giới của một tông sư giang hồ, trừ khi quân đội của đối phương đủ đông, nếu không càng bổ sung vào thì sẽ càng thất bại khắp nơi. Thủ lĩnh của kỵ binh tinh nhuệ quay đầu lại, nhưng hắn ta không nhìn vào Mã Lục, mà là nhìn vào hai ông già hiền như khúc gỗ, họ là những tu sĩ tòng quân được Sơ Thủy quốc thành lập theo quy định của kỵ binh Đại Ly, họ có quan phẩm vững chắc, thực tế, một người là tùy tùng đi cùng Sở phu nhân rời kinh về phía nam, người kia là một tu sĩ của quận thủ thành, so với Mã Lục của Hoành Đao sơn trang, hai người này mới là những vị thần thực sự.
Một trong số họ là một lão tu sĩ lùn, suốt chặng đường phải cưỡi ngựa, như thể xương cốt của ông ta có thể sẽ vỡ ra bất cứ lúc nào, đột nhiên khí thế của ông ta nổ tung như pháo, thanh kiếm ở thắt lưng run lên không ngừng.
Trong số những người giang hồ đang đối đầu với đoàn xe “cách bờ”, một nữ tử cao ráo, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy sự tuyệt vọng, giọng nói run run: “Là tiên kiếm trên núi!”
Chỉ nhìn thấy ông lão bình thản, nhẹ nhàng kẹp vào bụng ngựa, không vội rút kiếm ra khỏi vỏ, phát ra một tiếng vang khiến lòng người chấn động.
Ông lão cưỡi ngựa chậm rãi tiến về phía trước, chăm chú nhìn kiếm khách mặc áo xanh đội mũ tre: "Ta biết ngươi không phải là Sở Việt Ý của Kiếm Thủy sơn trang, vậy hãy mau chóng rời khỏi nơi này, ta sẽ tha mạng cho ngươi."
Trần Bình An mỉm cười nói: "Thần tiên xuống núi thì cũng phải nhập gia tùy tục, nói tiếng người đàng hoàng đi."
Ông lão cười lớn: "Ngươi đang rất vội đi đầu thai sao?"
Giang hồ của một Sơ Thủy quốc nhỏ bé có thể nặng được bao như cơ chứ?
Nếu như Tô Lang của Tùng Khê quốc và Tống Vũ Thiêu của Kiếm Thủy sơn trang đến thăm, hắn ta cũng bằng lòng tôn trọng hắn một chút, thiếu niên vãn bối trước mặt này thực lực mạnh đến mấy thì cũng có mức, hắn ta chỉ cần dùng một ngón tay đã có thể hất bay đi được rồi. Tuy nhiên, nếu như đối phương đã không nhận ân tình, vậy thì đừng trách hắn ta sẽ rút kiếm ra. Chỉ cần không phải là con cháu của Kiếm Thủy sơn trang thì sẽ không có bùa bảo mạng, có giết cũng vô ích. Sở đại tướng quân đã từng nói riêng với hắn ta, lần này đi về phía nam không nên xung đột với Tống Vũ Thiêu và Kiếm Thủy sơn trang, về phần những người khác, bất luận là giang hồ tông sư cũng được, hay là một dã tu đi khắp nơi nhặt nhạnh đi ngang qua cũng chẳng sao, cho dù có giết đến khi lưỡi kiếm cong lại thì cũng có thể tính là quân công.
Trần Bình An quay đầu lại, vẫy tay với những giang hồ đó, kiên nhẫn nói: "Đi thôi, chắc là các ngươi cũng đã nhìn ra rồi, chuyện ở đây các ngươi đã không thể nhúng tay vào được nữa. Ta vẫn sẽ nói những lời đó, sau này ta sẽ tiếp tục hành hiệp trượng nghĩa, giết chết Sở đảng, liệu có phải là giết hại người vô tội hay không, đa phần các người đều không muốn nghĩ nhiều, thế thì ta sẽ khuyên các ngươi không nên dính líu đến Kiếm Thủy sơn trang. Dù sao cũng phải nể tình đạo nghĩa giang hồ. Không thể tự nhận rồi chiếm lấy đạo đức, đại nghĩa được, không thể chuyện gì cũng theo ý mình được.”
Từ đầu đến cuối lão tu sĩ đều chỉ cưỡi ngựa chậm rãi đã vượt qua kỵ binh, cách kiếm khách mặc áo xanh chưa đầy ba mươi bước, ông ta chế giễu nói: “Nếu những con bò sát tên giang hồ này muốn rời đi, thì cũng phải có thể đi mới được, lão phu đã gật đầu rồi chưa? Ngươi có biết những tên gia hỏa này, một cái đầu của bọn họ có thể đổi được bao nhiêu bạc không? Nếu giúp tiểu tử ngươi hạ gục bọn chúng thì ít nhất cũng phải đáng giá là ba đồng tiền Tuyết hoa. Còn nữ tử có thị lực tốt, nhận ra rồi gọi lão phu là kiếm tiên thì dù sao ngươi cũng phải nhận ra chứ, không biết có bao nhiêu nhi lang trong giang hồ mơ ước được làm con ngựa dưới mông cho nàng ta cưỡi, trượng phu của tiểu góa phụ này chính lại một đại anh hùng, hắn đã dựa vào sức lực của một mình mình, đích thân giết chết hai tu sĩ tòng quân của Đại Ly, cho nên sau khi nam tử đó chết, góa phụ như nàng ta cực kỳ có uy lực ở Sơ Thủy quốc của các ngươi, ta đoán dù sao thì nàng ta chắc chắn cũng đáng giá một đồng tiền Tiểu thử.