Back to Novel

Chapter 1919

Bỏ Vào Hồ Lô Rửa Kiếm Đi (1)

Trong xe ngựa có ba nữ tử, một trong số đó là thê tử nguyên phối của Sở Hào, đồng thời là đích nữ chủ minh chủ giang hồ của Sơ Thủy quốc, kiếp này nàng ta coi Kiếm Thủy sơn trang và Tống gia như kẻ thù của mình. Năm đó Sở Hào dẫn đại quân triều đình bao vây và đàn áp Tống thị, chính là vị Sở phu nhân này đã đứng sau, góp phần đổ thêm dầu vào lửa.

Còn có hai nữ tử khác trẻ tuổi hơn nhưng đều búi tóc và trang điểm như phụ nữ đã có chồng, một người họ Hàn, khuôn mặt trẻ con, vẫn còn mang vài phần non nớt, nàng ta là muội muội của Hàn Nguyên Thiện, Hàn Nguyên Học, thân là con cháu Hàn thị của Tiểu Trùng Sơn. Hàn Nguyên Học đã gả cho một trạng nguyên, làm biên tu tại Hàn Lâm viện ba năm, cấp bậc của hắn ta không cao, chỉ lục phẩm, nhưng dù sao hắn ta cũng là Hàn Lâm quan thanh cao nhất, hơn nữa hắn ta còn viết được một Bộ hư từ rất xuất sắc, Hoàng đế bệ hạ rất tôn sùng Đạo gia cũng vì thế mà cực kỳ coi trọng hắn ta. Lại có sự hậu thuẫn lớn của Hàn thị ở Tiểu Trùng Sơn, hắn ta nhất định sẽ có một tương lai tươi sáng.

(Bộ hư từ 步虛詞: Thơ của đạo giáo Trung Quốc, một thể loại gồm năm chữ, có nguồn gốc từ Lục triều và được sử dụng trong các nghi lễ lập đàn cầu khấn.)

Một thiếu nữ khác cũng là phụ nhân trẻ tuổi, trên người tràn ngập hào khí, là con gái duy nhất của Vương Nghị Nhiên, Vương San Hô, so với Hàn Nguyên Học, một nữ tử xuất thân từ thế tộc, nam tử mà Vương San Hô kết hôn lại càng tuổi trẻ tài cao hơn, mười tám tuổi đã là Thám Hoa. Nghe nói nếu như không phải Hoàng đế bệ hạ không thích thiếu niên thần đồng, nên mới dời hắn ta xuống hai bậc nữa, thì hắn ta đã trực tiếp được chọn làm Trạng Nguyên rồi. Bây giờ hắn là thái thú một quận của Sơ Thủy quốc, trong chốn quan trường của Sơ Thủy quốc mà hoàng đế của triều đại rất bài xích thần đồng, việc có thể trở thành đại quan một quận ở tuổi ba mươi là điều rất hiếm thấy. Còn địa phận quản lý của phu nhân Vương San Hô tình cờ lại là quận Thanh Tùng, sát bên Kiếm Thủy sơn trang, cùng châu nhưng khác quận mà thôi.

Sở dĩ ba nữ tử lần này chạm mặt nhau là vì Sở phu nhân đã đặt biệt từ kinh thành đến tham gia cuộc vui, bởi vì nàng ta muốn tận mắt chứng kiến danh tiếng của Kiếm Thủy sơn trang ở chốn giang hồ Sơ Thủy quốc tụt dốc không đáy sau khi Tô Lang vấn kiếm. Vốn dĩ Vương San Hô ở gần đó với trượng phu, còn phu quân Trạng Nguyên của Hàn Nguyên Học lại sắp phải lấp chỗ trống, trong một số trường hợp đặc biệt, hắn ta có thể không ở lại nha môn lục bộ ở kinh thành mà phải đến châu thành địa phương để đảm nhận chức huyện lệnh đứng đầu một huyện, với tư cách là quan phụ mẫu rộng lượng mà nha môn nằm trong cùng thành trấn với châu quận phủ nha, bất kể liệu có làm đàng hoàng hay không thì đều là một công việc hao tốn sức lực.

Lần này Hàn Nguyên học đi về phía nam thăm Vương San Hô, đương nhiên hy vọng phu quân của Vương San Hô sau này sẽ là cấp trên trực tiếp của của nam nhân nhà mình, có thể giúp đỡ chăm sóc một chút, nếu không, nếu như thứ sử mà khó ở, thái thú lại thích gây khó dễ, thì huyện lệnh thủ huyện dưới con mắt của hàng ngàn người dân lại càng khiến người ta bị ghẻ lạnh, như ngồi vào cho đủ chỗ, khi trở thành quan chức địa phương, danh vọng ban đầu và gia cảnh của bản thân luôn là con dao hai lưỡi. Có một điều trong giới quan trường thực ra khá giống trẻ con chơi đồ hàng đó là, ai đi ủng mới thì sẽ bị mỗi người giẫm một phát, sau khi bị giẫm bẩn rồi, ai cũng như nhau rồi thì đó mới gọi là ngang bằng.

Sở phu nhân có chút buồn bã và cau màu khó chịu, khiến người ta cảm thấy đáng thương, tuy tuổi tác không còn trẻ trung nữa nhưng nàng ta vẫn giữ gìn nhan sắc, vẫn còn sự phong tình, hoàn toàn không hề thua kém những phụ nhân trẻ tuổi như Vương San Hô, Hàn Nguyên Học.

Không khỏi khiến Sở phu nhân cảm thấy hối hận, vốn dĩ là một vở kịch hay, đã bắt đầu khua chiêng đánh trống trống mở màn rồi, nàng ta không hề nghĩ rằng cái tên Tô Lang, kiếm tiên Thanh Trúc của Tùng Khê quốc phế vật đó, vậy mà ra tay đánh hai trận, nhưng cả hai đều không thể lấy được chút lợi ích nào từ Kiếm Thủy sơn trang, hơi rẻ tiền, bây giờ lão già Tống Vũ Thiêu một nửa cơ thể đã muốn nhập thổ rồi mà khi không còn kiếm được rất nhiều danh tiếng.

Nàng ta đau lòng vô cùng, không nhịn được đưa tay xoa xoa trái tim mình, nàng ta thật sự là số khổ mà, đời này gặp phải hai tên phụ bạc, thật sự không có chuyện tốt gì cả! Một người vì để bảo toàn đại cuộc, có được con người của nàng ta, còn nhận được của hồi môn hào phóng tương đương với một nửa Sơ Thủy quốc, hóa ra lại là một kẻ hèn nhát, hắn ta sống chết cũng không muốn trở mặt với Tống Vũ Thiêu, cứ luôn muốn nàng ta chờ đợi thêm. Cuối cùng khó khăn lắm mới đợi đến khi Sở Hào cảm thấy đại cục đã ổn định, kết quả hắn ta lại đột nhiên bỏ mạng.

Hàn Nguyên Thiện tu hú chiếm tổ còn vô liêm sỉ hơn cả cái tên Sở Hào bỏ đi đó, sau khi có được thể xác và tinh thần của nàng ta, hắn ta còn nói thằng với nàng ta là kiếp này đừng nghĩ đến việc trả thù, nói không chừng sau này hai nhà sẽ thường xuyên đụng chạm với nhau hơn.

Cũng may lần này Tô Lang muốn vấn kiếm, Hàn Nguyên Thiện cũng không từ chối để nàng ta rời kinh đi xem kịch hay, nhưng cũng yêu cầu nàng ta phải hứa không được nhân cơ hội giở trò, không làm bất cứ hành động tự tiện nào, hơn nữa chỉ có thể đứng nhìn, bằng không đừng trách hắn ta không niệm tình cá nước, tình nghĩa phu phụ.

Nghe đi, đây có phải là lời mà một con người nói ra không?

Mấy năm qua, Hàn Nguyên Thiện dựa vào thân phận Sở Hào để chiếm thiên thời địa lợi nhân hòa, hiện tại hắn ta là nam tử quyền lực nhất ngoại trừ hoàng đế của Sơ Thủy quốc, nhưng hắn ta vẫn lạnh nhạt và tàn nhẫn với nàng ta như vậy.

Nhưng khi ở một mình, thỉnh thoảng ta lại nghĩ tới chuyện này, nếu Hàn Nguyên Thiện không tàn nhẫn, vô tình như vậy, có lẽ cũng sẽ không thể đạt được địa vị cao hiển hách như hôm nay, còn Sở phu nhân như nàng ta cũng không có cách được những phụ nhân quan gia trong kinh thành mang thân phận cáo mệnh phu nhân vây quanh bên mình.

Chút đạo lý này, nàng ta vẫn hiểu được.

You have caught up!