Back to Novel

Chapter 1899

Chưa Từng Thấy Bán Tiên Binh? (8)

Trần Bình An chậm rãi đứng lên, vỗ vỗ quần áo.

Cũng gần được rồi.

Vận khí không tệ, còn có một trong Tứ Sát Sơ Thủy Quốc tự mình tìm tới cửa.

Tuy nhiên nhìn khí thế khói đen và sợi kim tuyến của thanh trường tiên kia, chắc là do kim thân còn bất ổn, do hương khói không đủ.

Trần Bình An khom lưng giở thùng sách.

Sơn quái nhíu mày.

Vi Úy cũng nhịn không được lướt về phía sau mấy bước, lúc này mới quay đầu lại nhìn, không biết cái tên năm đó lưng đeo rương trúc lên núi vào tự kia rốt cuộc muốn làm cái gì.

Chỉ thấy người nọ cố gắng moi thanh trường kiếm vốn để ở trong rương sách ra, gác lên sau lưng.

Sau khi nhìn thấy ánh mắt dò hỏi của Vi Úy, Trần Bình An cười nói: "Một thanh Bán Tiên Binh, trước giờ chưa từng nhìn thấy sao? Trèo non lội suối, không có bảo bối bên người, làm sao mà được.”

Vi Úy hé miệng cười cái tên nói khoác mà biết xấu hổ kia, ả cười híp mắt gật đầu: "Từng thấy, từng thấy vài chục cả trăm kiện Bán Tiên Binh.”

Sơn quái trong nháy mắt cảm thấy yên lòng, tu sĩ đắc đạo thực sự, làm gì cần phải giả thần giả quỷ, phô trương thanh thế.

Trần Bình An nhìn xung quanh: "Nơi cửa Phật thanh tịnh này, tăng nhân kinh thư đã không còn, nhưng có lẽ Phật pháp vẫn còn, cho nên năm đó con hồ mị kia, cũng bởi vì tâm thiện, nhận được một thiện duyên không nhỏ, đi theo ‘Liễu Xích Thành' hành tẩu tứ phương, vậy thì các ngươi?"

Nhìn nụ cười châm chọc của người trẻ tuổi đeo kiếm kia.

Vi Úy không khỏi có chút hoảng sợ.

Cổ tay Trần Bình An run lên, rương trúc trống rỗng biến mất, bị thu vào trong vật Phương thốn.

Vặn cổ tay, trong tay lại có thêm một cái đấu lạp, đội lên đầu, đỡ đỡ nó.

Chẳng biết vì sao, sơn quái thần linh đã được đưa vào gia phả sơn thủy một nước kia, không tự chủ được mà cảm thấy hai đầu gối mỏi nhừ, một thân bản mệnh thần thông lại giống như bị tiên pháp vô thượng đè áp thắng, hoàn toàn không thể hoạt động bình thường.

Chỉ là nếu so sánh với khi ở trong vùng núi phía nam Thư Giản Hồ thì sau khi luyện quyền ở lầu trúc núi Lạc Phách, Trần Bình An đã bắt đầu thu lại thần ý.

Mặc dù chưa hoàn toàn có thể thu phát tự nhiên, nhưng cũng sẽ không tùy ý tỏa ra mà bản thân hoàn toàn không biết như trước kia.

Nếu không thì trong chuyến đi đến cổ tự này, Trần Bình An làm sao có thể gặp được Vi Úy và hai tỳ nữ âm vật, bọn họ đã sớm bị dọa chạy rồi.

Giây tiếp theo.

Nữ quỷ Vi Úy trừng to đôi mắt hạnh xinh đẹp.

Chẳng biết từ lúc nào, thanh niên áo xanh kia đã đứng ngoài phạm vi một kiếm của Sơn Thần cường tráng.

Khoảng cách vừa hay một kiếm.

Bởi vì người nọ không biết như thế nào cũng đã rút kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm nâng lên, đâm vào hàm dưới của sơn quái kia, trực tiếp nhấc lên khỏi mặt đất.

Kim thân của một vị sơn thần, bắt đầu vỡ vụn ra vô số khe hở nhỏ.

Trần Bình An hơi ngửa đầu: "Năm đó giết một con lươn vàng hà yêu gây họa một phương, thì có nhân quả nghiệp chướng quấn thân, thế thì giết một vị chính thần sơn thủy, chắc là chỉ nhiều không ít."

Vi Uý lần đầu tiên có chút không biết phải làm sao.

Chỉ cảm thấy trời đất yên tĩnh, chỉ có vang lên tiếng nói của kiếm khách áo xanh.

“Không sao, phần nhân quả này, ta sẽ nhận.”

————

Nữ quỷ Vi Úy thậm chí không biết người kia đi lúc nào, qua hồi lâu, mới thoáng phục hồi tinh thần lại, có thể sử dụng được chút đầu óc, nhưng lại bắt đầu ngẩn người, chẳng biết vì sao hắn không giết mình.

Đương nhiên đến cuối cùng cũng không biết thanh kiếm kia rốt cuộc có phải là một thanh bán tiên binh thật hay không.

Trong cổ tự, ngược lại nữ quỷ đẫy đà kia bắt đầu quỳ xuống đất dập đầu ‘bang bang’ cầu xin tha thứ.

Nữ quỷ cao gầy thì nơm nớp lo sợ đi tới bên cạnh Vi Úy, giọng nói run run: "Chủ nhân luôn nhập thần suy nghĩ, vị tiên sư kia gọi một tiếng mà người không có phản ứng, nên muốn nô tỳ chuyển lời cho chủ nhân, nói sau này chúng ta cũng đừng tới ngôi cổ tự này nữa, giả như có thể tích góp một chút âm đức thì cũng không phải là chuyện xấu gì, nói không chừng Bồ Tát bên cổ tự cũng nhìn thấy đây.”

Vi Úy cũng nhận ra hoàn cảnh quái đản của mình, mạnh mẽ vận chuyển thuật pháp, giống như mạnh mẽ rút hai chân ra từ trong bùn lầy, lúc này mới khôi phục thần trí thanh minh, há miệng thở dốc, thân là nữ quỷ, đã đổ mồ hôi hột, quần áo và giày thêu của cô ta không thể so sánh với tỳ nữ nha hoàn bên cạnh, cũng không phải chỉ dùng loại thủ thuật che mắt thô thiển.

Vi Úy liếc nhìn mặt đất trống không, nơi lẽ ra nên có một xác của một con sơn quái, ngay cả vết máu cũng không có, nhíu mày hỏi: "Người kia đâu?"

Nữ quỷ cao gầy lắc đầu nói: "Nói xong thì đi rồi.”

Vi Úy vừa muốn một cước đạp cho tiện tỳ đang dập đầu tan thành mây khói, chỉ đột nhiên thu hồi giày thêu, căm tức nói: "Giữ một mạng của ngươi! Về phủ chịu phạt.”

Cô ta vung tay lên: "Đi, đi nhanh lên!”

Chỉ là trước khi rời khỏi ngôi cổ tự đổ nát, cô ta dừng bước xoay người ở bên ngưỡng cửa, hai tay chắp lại, vị nữ quỷ ác sát chưa bao giờ tin Phật này, vậy mà lại cúi đầu nỉ non: "Bồ Tát phù hộ, Bồ Tát phù hộ …”

Cuối cùng Vi Úy liếc nhìn đống lửa chưa tắt kia, một chùm ánh sáng.

Bọn họ cứ như vậy lướt đi, mở đường vềphủ.

Sau khi ba nữ quỷ Vi Úy rời đi.

Không lâu sau, bóng người thanh sam trở lại ngôi cổ tự, cởi đấu lạp, tiếp tục đối mặt với đống lửa, thỉnh thoảng lại thêm cành khô, như đang gác đêm.

Trong lúc đứng dậy một lần, sau đó đứng ở một chỗ trong tự, nhắm mắt lại, lấy tư thế cầm trường kiếm, nhẹ nhàng vung kiếm về phía trước một lần.

Trời hơi sáng.

Hắn đi ra cửa lớn tự miếu, đi tới bờ vực, chậm rãi đi cọc.

Ra quyền xong đứng lại, quay đầu cười.

Trần Bình An thu hồi ánh mắt, nhìn vào khoảng không.

Trời cao đất rộng, phong cảnh nên thơ.

Tin mùa xuân tới sẽ có hoa đào đỏ, hoa mận trắng, súp lơ vàng.

You have caught up!