Back to Novel

Chapter 1896

Chưa Từng Thấy Bán Tiên Binh? (5)

Cổ tự chiếm diện tích khá lớn, cho nên lửa trại cách cửa lớn không tính là gần.

Có ba vị nữ tử uyển chuyển mặc váy màu, có một thiếu nữ mắt hạnh mặt tròn như đậu khấu, có một nữ tử cao gầy búi tóc, độ chừng hai mươi tuổi, còn có một phụ nhân đẫy đà tóc mai thả tung bay nhưng mượt mà, bọn họ chơi đùa đùa giỡn, trong số đó phong cảnh nơi nào đó của vị phụ nhân kia đặc biệt rung chuyển, cùng nhau cười như những con bướm đầy màu sắc "bay vào" ngôi cổ tự, sau đó nhìn thấy vị thanh niên đang trừng to mắt kia, bọn họ đúng là có chút khiếp sợ, ngại ngùng dừng bước, tụ cùng một chỗ, thả chậm bước chân, xô đẩy lẫn nhau đi về phía đống lửa trại cùng người đọc sách.

Phụ nhân xinh đẹp hình như to gan hơn chút, ngồi xổm xuống, đưa tay sưởi ấm, nhìn thẳng người trẻ tuổi kia.

Nữ tử cao gầy đứng ở bên cạnh, mắt lạnh lùng nhìn xuống, giống như đang xác định người trẻ tuổi này, có thể là một tên ăn chơi đàn đúm nguy hiểm hay không.

Thiếu nữ mắt hạnh e lệ nhất, đứng nghiêng người, mười ngón đan vào nhau, cúi đầu nhìn mũi giày thêu lộ ra làn váy kia.

Phụ nhân đột nhiên sửng sốt một chút.

Bởi vì người đọc sách trẻ tuổi kia đột nhiên nở nụ cười, dường như không nhịn được cái vẻ "giả vờ đứng đắn" trước đó nữa.

Vị phụ nhân đẩy đà vẫn luôn ngồi xổm này, cô ta thế mà trực tiếp từ trong bộ ngực trắng như tuyết, móc ra một cái khăn thêu, nhẹ nhàng quạt gió, giọng nói mềm mại: "Công tử có nóng hay không? Nô gia đột nhiên cảm thấy quần áo trên người hơi dày.”

Trần Bình An vẫn cứ giơ tay gần đống lửa, cười nói: “Nếu cảm thấy nóng, còn cần sưởi ấm sao?”

Phụ nhân im lặng, sau đó ném một cái liếc mắt quyến rũ, cười đến cành hoa run rẩy: "Công tử thật biết nói đùa, ta đoán chắc chắn là một nam tử hiểu phong tình.”

Trần Bình An cười ha hả nói: "Vậy ngươi cười thêm một lúc đi.”

Kể từ đó, phụ nhân xinh đẹp dáng người thướt tha quyến rũ cười một lát, đã rất nhanh cười không nổi nữa, chỉ là không muốn cứ thua như vậy, liếm liếm khóe miệng, híp mắt cười nói: "Tướng mạo công tử thật tuấn tú, nói chuyện cũng êm tai, chỉ là không biết có dùng được hay không?"

Trần Bình An vẫn cười nói: "Đại thẩm cũng rất biết nói đùa.”

Khuôn mặt tươi cười của người phụ nữ lập tức cứng ngắc.

Trần Bình An cố ý dùng diện mạo này trở về chốn cũ, lần nữa quan sát ba người một lượt, cuối cùng nhìn về phía thiếu nữ nhát gan nhất kia, mở miệng cười nói: "Được rồi, ta biết lai lịch của các ngươi, trước đây chúng ta đã từng tiếp xúc với nhau."

Ba vị nữ tử, phụ nhân đẫy đà mờ mịt than vãn, lấy khăn thêu che phong cảnh ở ngực, nữ tử cao gầy nhíu mày, thiếu nữ ngoảnh mặt làm ngơ, vẫn như cũ tự mình ngượng ngùng không chịu nổi.

Trần Bình An bỏ thêm một cành khô vào trong đống lửa, vẫn cười nhìn thiếu nữ chân mang giày thêu kia, thật không biết cô ta là không có trí nhớ, hay thật sự thích sạch sẽ, giày thêu hay làn váy đi đường núi mà không dính chút bụi đất nào, chậm rãi nói: "Không nhớ à? Vậy ta giúp các ngươi nhớ lại, đại khái bảy năm trước, có bốn người lạ ngồi ở chỗ ta, một người có bộ râu quai nón, một đạo sĩ trẻ tuổi, một thư sinh văn nhã, một thiếu niên mộc mạc, … ừm, sau đó chúng ta lại gặp mặt ở Kiếm Thuỷ sơn trang.”

Thiếu nữ mắt hạnh không hề nghiêng người, đối mặt Trần Bình An, che miệng mà cười: "Làm sao không nhớ được, lần đó chính là chịu tổn thất lớn ở trong tay các ngươi và cái tên khốn Tống lão, hôm nay ta nghĩ tới chuyện thảm này, tim gan còn đau đến lợi hại đây, những tên đàn ông thúi các ngươi, một đám không biết thương hương tiếc ngọc, hai nha hoàn đáng thương của ta, nói đánh giết thì đánh giết, nếu như ta không có nhìn lầm, công tử ngươi chính là thiếu niên lang ra tay bẻ hoa cay độc nhất của năm đó đúng không? Chà chà, đúng là càng lớn càng cường tráng tuấn tú, không biết lần đại giá quang lân này có ý đồ gì?”

Cô ta chắp hai tay sau lưng, đi vòng quanh lửa trại nửa vòng, nhưng vẫn một mực giữ khoảng cách nhất định với Trần Bình An: "Sao vậy, chắc không phải là công tử không giống với thiếu niên vô tri trước đây nữa, mà bắt đầu hiểu được mùi vị phụ nữ, đã thử qua phụ nữ nhân gian, có chút ngán, cho nên muốn tới đây nếm thử cái tươi mới? Thử xem công phu trên giường của những mỹ nhân quỷ mị như bọn ta nào.”

Trần Bình An khoát tay: "Không dám, nhưng ta biết phu nhân thích ăn tim gan xào, tốt nhất là người tu đạo, bởi vì không có mùi đất."

Trần Bình An nhìn bên ngoài cửa ngôi cổ tự: "Xem ra năm đó sau khi bị Tống lão tiền bối tế kiếm, một hơi chém giết không ít âm vật ma trành dưới trướng của ngươi, hiện tại ngươi đã không còn thanh thế như năm đó."

Vị thiếu nữ mắt hạnh kia bĩu môi, vươn ra một chiếc giày thêu, nhẹ nhàng gạt gạt đống lửa: "Nói đi, lần này ngươi dụ chúng ta lộ diện, muốn làm cái gì?"

Trần Bình An hỏi: "Kiếm Thủy sơn trang sau trận chiến Tứ Sát của Sơ Thủy quốc trước đây thương vong thảm trọng, một số chết, một số chạy, còn có ... bỏ đi, không nói những thứ này, đây đều là chuyện ta đã biết từ lâu, chẳng qua ở bên Thải Y quốc kia, ta nghe nói sau đó rất nhanh lại có Sơ Thủy Tứ Sát mới, trong đó có một số là đỉnh núi cũ thuận thế thượng vị?"

Cô ta ngồi xổm xuống, thở dài: "Hai người chết, mệnh không hưởng phúc, đều là cho cái tên đạo sĩ gọi là Võ Bí Thư Lang gì đó của Đại Ly, tiện tay làm thịt. Còn lại một người, sớm nhất chính là chân chạy việc lặt vặt cho người ta mua vui, thiếu chút nữa sợ tới mức trực tiếp chuyển nhà, ta khuyên can mãi mới khuyên đừng dời chỗ, người chuyển thì sống, quỷ sống còn là quỷ sao, may mà nghe lời khuyên của ta, hắn phát đạt rồi, nhưng ta lại hối hận đến xanh ruột, mấy năm trước chiến tranh loạn lạc, cái tên kia trong nháy mắt làm ăn thịnh vượng, tụ tập một đám quỷ trành hung lệ, binh hùng tướng mạnh, lại chưa từng chạm vào rủi ro của man tử Đại Ly, cuộc sống trôi qua thật sảng khoái, còn được sắc phong của triều đình khiến ta đỏ mắt, chẳng những không đề cập tới danh tiếng Tứ Sát Sơ Thuỷ Quốc gì cả, thiếu chút nữa ngay cả ta cũng bị tên súc sinh kia bắt đi làm áp trại phu nhân, thế đạo này, người khó sống, quỷ khó làm, rốt cuộc muốn lăn lộn kiểu gì nữa."