Back to Novel

Chapter 1871

Thu Võ Vận Ăn Hạt Châu (3)

Trần Bình An cười nói: "Nói xấu trước mặt ta sẽ không tức giận, nói xấu sau lưng ta… ta cũng không tức giận.”

Bùi Tiền thắc mắc nói: "Sư phụ à, không phải người ta nói Bồ Tát đất sét cũng có ba phần hỏa khí sao, sao người lại không tức giận thế?"

Trần Bình An vỗ vỗ cái đầu nhỏ của Bùi Tiền: "Bởi vì tức giận cũng chẳng được gì.”

Bùi Tiền đưa một nắm hạt dưa cho sư phụ, sau khi Trần Bình An nhận lấy, thầy trò hai người cùng cắn hạt dưa, Bùi Tiền rầu rĩ nói: "Vậy cứ để người khác nói xấu mình sao? Sư phụ, như vậy không đúng.”

Trần Bình An lười biếng ngồi ở đó, cắn hạt dưa, nhìn về phía trước, mỉm cười nói: "Muốn nghe đạo lý lớn một chút, hay là đạo lý nhỏ một chút?"

Bùi Tiền cười nói: "Muốn nghe cả hai.”

Trần Bình An gật đầu nói: "Vậy trước tiên nói một đạo lý lớn. Vừa nói cho ngươi nghe, cũng là sư phụ nói cho chính sư phụ nghe, cho nên tạm thời ngươi chưa hiểu cũng không sao. Nói như thế nào đây, chúng ta mỗi ngày nói cái gì, làm chuyện gì, thật sự cũng chỉ là mấy câu mấy chuyện sao? Không phải, những lời nói và sự việc này, từng sợi dây, tụ lại cùng một chỗ, giống như khe suối trong núi lớn ở phía tây, cuối cùng biến thành sông Long Tu, sông Thiết Phù. Con sông này, giống như là gốc rễ lập thân căn bản nhất của mỗi người chúng ta, là một mạch quan trọng giấu ở trong lòng chúng ta, sẽ quyết định vui buồn hợp tan lớn nhất trong cuộc đời chúng ta, hỉ nộ ái ố. Dòng sông dài này, vừa có thể chứa được rất nhiều cá tôm, cua, rong rêu, đá, nhưng đôi khi, cũng sẽ khô cạn, nhưng lại có thể sẽ xảy ra hồng thủy, không thể biết chính xác được, bởi vì quá nhiều lúc, chính chúng ta cũng không biết tại sao lại biến thành như vậy. Cho nên trong bài văn mà ngươi vừa đọc thuộc lòng, nói quân tử tam tỉnh, thật ra Nho gia còn có một cách nói, gọi là khắc kỷ phục lễ, sau đó sư phụ cũng có lúc đọc văn nhân bút trát, còn nhìn thấy có vị ở Đồng Hiệp Châu được khen gợi là đại nho con người hoàn mỹ thiên cổ, chuyên môn chế tạo một tấm biển, đề viết hai chữ "Chế nộ" (kiềm chế cơn giận). Ta nghĩ nếu làm được những điều này, về mặt tâm trạng, sẽ không có hồng thủy ngập trời, gặp cầu chìm cầu, gặp đê vỡ đê, nhấn chìm đường xá hai bờ sông.”

Bùi Tiền hỏi: "Vậy nhỏ thì sao?”

Trần Bình An cười nói: "Đạo lý nhỏ à, vậy thì càng đơn giản rồi, lúc nghèo, bị người khác nói thị phi, chỉ đành phải nhẫn nhịn, bị người ta đâm xương sống, cũng là chuyện không có cách nào, đừng để bị đâm gãy là được. Nếu là gia cảnh giàu có, bản thân sống những ngày tháng tốt, người khác đỏ mắt, còn không cho phép người ta nói mấy câu mỉa mai sao? Ai về nhà nấy, người nhà có cuộc sống tốt kia cứ để cho người khác nói móc mấy câu, tổ ấm phúc khí cũng không giảm chút nào, còn nhà nghèo kia, nói không chừng còn phải thua thiệt giảm âm đức của nhà mình, đã nghèo còn mắc cái eo. Ngươi nghĩ như vậy, có phải đã thấy không tức giận nữa rồi không?"

Bùi Tiền khoanh tay, nhíu mày, cố gắng hết sức suy nghĩ đạo lý này, cuối cùng gật đầu: "Không tức giận nữa, những bực bội thì vẫn bực.”

Trần Bình An cười nói: "Tức giận là bản chất của con người, nhưng khi tức giận, ngươi không ỷ vào bản lĩnh ra tay đánh người, không có lấy sai lầm lớn đối phó sai lầm nhỏ của người khác, cái này đã rất tốt rồi."

Bùi Tiền nhảy nhót nói: "Sư phụ, con nghe rất nhiều lời nói xấu nhưng không có ra tay đánh người! Không đánh một người nào hết!”

Trần Bình An gật đầu: "Vậy sư phụ khen thưởng ngươi một lần.”

Bùi Tiền cười hì hì nói: "Sư phụ, cho mấy đồng xu, khen thưởng một đồng cũng được.”

Trần Bình An cười lắc đầu: "Vậy thì không được, làm việc cần phải chú ý lợi nhuận, làm người thì không thể như vậy được. Nếu đã đi theo một người sư phụ như ta thì phải chịu nỗi khổ này."

Bùi Tiền cười nói: "Cái này có gì là khổ đâu chứ?”

Trần Bình An quay đầu nhìn lại, nhìn thấy Bùi Tiền cắn xong vỏ hạt dưa đều luôn để ở trên lòng bàn tay, giống mình như đúc, tự nhiên mà vậy.

Trần Bình An đổ vỏ hạt dưa trong lòng bàn tay mình vào lòng bàn tay Bùi Tiền, nói: "Một ngày nào đó, ngươi sẽ gặp được những người, chỉ cần ngươi tiện tay ném vỏ hạt dưa ở trên mặt đất con hẻm nhỏ, họ sẽ chỉ chỉ trỏ trỏ ngươi, những người này, chia làm hai loại, một loại là xuất thân thế tộc hào môn, chưa bao giờ lăn lộn trong muôn vàn khó khăn, một loại là ngươi rời khỏi ngõ Kỵ Long, mà bọn họ lại dù thế nào cả đời chỉ có thể ở lại ngõ Kỵ Long. Ngươi sau này đi lại trên giang hồ, phải cẩn thận với loại người vế sau hơn. Bởi vì người trước là ngạo mạn, người sau lại là tâm xấu.

Bùi Tiền trừng to mắt, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi: "Tiện tay ném vỏ hạt dưa, còn sẽ bị người khác chửi sao? Phân gà cứt chó đầy đất, không đi chửi đi? Thói đời gì vậy!”

Trần Bình An không có nói đến hai loại cực đoan hơn là “nhân” và “quả”, ví dụ như sự thiếu sót đạo đức trên người thánh nhân văn chương, cử chỉ lương thiện ngẫu nhiên của kẻ vô cùng tàn bạo.

Bùi Tiền nói những thứ này với Bùi Tiền thì còn sớm, đạo lý cũng quá lớn, sẽ không làm cho Bùi Tiền trở nên càng phân rõ phải trái mà chỉ trở thành gánh nặng của Bùi Tiền.

Hơn nữa Trần Bình An cũng không hy vọng Bùi Tiền biến thành chính mình thứ hai.

Cho nên Trần Bình An tận lực để cho bản thân suy nghĩ ra một số đạo lý, lúc nói cho Bùi Tiền nghe, là chén cháo nhỏ, là cái bánh màn thầu, ăn như thế nào cũng không xấu, dù là ăn nhiều, Bùi Tiền cũng sẽ cảm thấy hơi no, cảm thấy ăn không vô, cũng có thể trước tiên để đó, chừa lại. Ở chỗ Bùi Tiền, Trần Bình An hi vọng mình không đưa tới một chén thuốc đắng, một chén rượu mạnh, hoặc là một đĩa đồ ăn chua cay.