Back to Novel

Chapter 1869

Thu Võ Vận Ăn Hạt Châu (1)

Ngõ Kỵ Long chật hẹp là một sườn dốc, còn có một bậc thang thật dài, cửa hàng Thảo Đầu ở ngay dưới bậc thang, cùng với cửa hàng Áp Tuế, cửa hàng hai đều là tổ nghiệp nhà Thạch Gia Xuân, tiểu cô nương buộc bím tóc sừng dê năm đó, sau đó tiểu nha đầu không cùng đám người Lý Bảo Bình Lý Hòe đi đến thư viện Đại Tùy học tập, cũng không ở lại trấn nhỏ như Đổng Thủy Tỉnh, mà đi theo gia tộc, dọn đến kinh thành Đại Ly, thế cho nên đã bán hai cửa hàng, sau đó dưới sự giúp đỡ của Nguyễn Cung, qua tay nhiều người đã đến tay Trần Bình An. Mỗi lần Trần Bình An về quê còn có thể gặp được Đổng Thủy Tỉnh, nhưng sau lần chia xa năm đó, hắn chưa từng gặp lại Thạch Gia Xuân.

Cửa hàng Thảo Đầu ban đầu ở trong tay Thạch gia, bán rất nhiều mặt hàng, trong đó cũng đặt rất nhiều đồ cổ, xem như là cửa hàng cầm đồ sớm nhất ở Ly Châu Động Thiên, sau đó lúc dời đi, Thạch gia chọn lựa chút đồ cổ quý giá tương đối thuận mắt, một nửa để lại cửa hàng, bởi vậy có thể thấy được, Thạch gia mặc dù đến kinh thành cũng sẽ là gia đình giàu có. Ngay từ đầu sau khi Trần Bình An có được cửa hàng, nhất là sau khi biết sự đáng giá của những đồ vật kia, lần đầu tiên khi hắn trở lại Ly Châu Động Thiên còn cảm thấy có chút áy náy, lương tâm bất an, luôn nghĩ hay là cứ dứt khoát đóng cửa hàng, ngày nào đó Thạch gia trở về trấn nhỏ thăm người thân, cứ dựa theo giá gốc, bán trả lại cửa hàng và đồ vật bên trong nguyên vẹn cho Thạch gia, chỉ là lúc ấy Nguyễn Tú không đồng ý, nói mua bán là mua bán, tình nghĩa là tình nghĩa, mặc dù Trần Bình An đồng ý, nhưng trong lòng tóm lại cũng có một vướng mắc, chỉ là hiện giờ đã quen làm ăn với người ta rồi thì không nghĩ như vậy nữa, nhưng nếu Thạch gia không biết xấu hổ, phái người tới đòi lại cửa hàng, Trần Bình An cảm thấy cũng được, sẽ không từ chối, chỉ là sau này hai bên sẽ không nhắc đến tình hương hỏa nữa, đương nhiên, tình hương hỏa của Trần Bình An hắn đáng giá mấy đồng bạc?

Trong cửa hàng chỉ có một người làm mướn trông coi việc làm ăn, là một bà lão, tính tình thành thật chất phác, nghe nói lúc Nguyễn Tú làm chưởng quỹ ở cửa hàng cũng thường xuyên tán gẫu cùng bà ấy.

Trần Bình An tất nhiên nhận ra bà lão, xuất thân ngõ Hạnh Hoa, dựa theo vai vế xưng hô ở trấn nhỏ, cho dù tuổi kém gần bốn mươi tuổi nhưng hắn cũng chỉ cần gọi một tiếng dì Trần, tuy nhiên cũng không tính là họ hàng thực sự gì.

Bà lão tuy đã lớn tuổi, nhưng đã làm việc mùa màng cả một đời, cơ thể cường tráng, hiện giờ con gái đều dọn đến quận thành Long Tuyền. Bà cũng đi đến đó ở mấy lần, nhưng thật sự chịu không nổi tòa nhà lớn ở bên kia, vắng ngắt, ngay cả một người quen cãi nhau cũng tìm không thấy, nên trở về trấn nhỏ, con gái hiếu thuận cũng bó tay, chỉ là nghe nói con dâu cũng có mấy lời phàn nàn, ghét bỏ mẹ chồng ở chỗ này làm mất mặt, hiện nay trong nhà đã mua mấy nha hoàn, làm gì cần một bà mẹ chồng lớn tuổi, chạy ra ngoài kiếm mấy đồng tiền kia, nhất là chưởng quỹ cửa hàng đó còn là đời sau của người không có tiền nhất ở ngõ Nê Bình năm đó.

Trần Bình An dẫn theo Bùi Tiền đến cửa hàng, vừa vào cửa đã gọi dì Trần, hỏi sức khoẻ bà ấy như thế nào, mấy năm nay còn làm ruộng không, thu hoạch như thế nào.

Sau đó Trần Bình An và bà lão hàn huyên một lúc lâu, đều là dùng tiếng địa phương ở trấn nhỏ. Bà lão khéo nói, nói tới chuyện cũ lâu năm, lại nhìn Trần Bình An hiện giờ đã rất có tiền đồ, bà lão khó kiềm chế được, hốc mắt ươn ướt, nói mẹ Trần Bình An nếu nhìn thấy tình trạng hiện giờ thì tốt biết bao, cả đời chỉ lo chịu khổ, không hưởng phúc được một ngày nào, năm cuối cùng phải nằm trên giường, không thể vượt qua nổi mùa đông năm đó, ông trời không có mắt mà. Nói đến chỗ đau lòng, bà lão lại oán giận cha Trần Bình An, nói làm người tốt thì có ích lợi gì, cũng là gây nghiệp chướng, người nói không còn là không còn nữa, liên lụy vợ con khổ nhiều năm như thế. Chỉ là nói xong lời cuối cùng, bà lão nhẹ nhàng vỗ tay Trần Bình An một cái, nói cũng đừng oán cha ngươi, coi như là hai mẹ con các ngươi kiếp trước thiếu nợ hắn, đời này trả hết nợ cũ đã tốt rồi, là chuyện tốt, nói không chừng kiếp sau sẽ đoàn viên, cùng nhau hưởng phúc.

Trần Bình An cùng bà dì Trần này ngoan ngoãn ngồi trên ghế dài, bị bàn tay bà lão khô héo nắm lấy, nghe oán than, không dám cãi lại.

Bùi Tiền bưng cái ghế nhỏ, ngồi cách đó không xa, nhẹ nhàng cắn hạt dưa, im lặng nhìn sư phụ có chút không quen.

Bùi Tiền học ngôn ngữ các nơi đều cực nhanh, tiếng địa phương quận Long Tuyền rất quen thuộc, cho nên hai người nói chuyện, Bùi Tiền cũng nghe hiểu được.

Sư phụ dường như đang trò chuyện với bà lão, vừa buồn vừa vui.

Hơn nữa Bùi Tiền cũng cảm thấy rất kỳ quái, sư phụ là một người lợi hại, mặc kệ gặp ai, đều gần như chưa bao giờ như thế... Cung kính? Hình như mặc kệ bà lão nói liên miên cằn nhằn cái gì đều đúng, sư phụ đều sẽ lắng nghe, từng chữ từng câu đều sẽ để ở trong lòng. Hơn nữa ngay sau đó tâm trạng của sư phụ lại cực kỳ tốt.

Thật ra trước khi sư phụ xuống núi đi tới cửa hàng, Bùi Tiền cảm thấy mình chịu rất nhiều uất ứ, chỉ là sư phụ muốn luyện quyền ở núi Lạc Phách Sơn, cô bé không tiện đi quấy rầy.

Cho nên cô bé ở lại bên cửa hàng Áp Tuế, ngồi ngẩn ngơ trên băng ghế nhỏ, luôn rầu rĩ không vui, thật sự không dậy nổi chút tinh thần nào giống như trước kia đi ra ngoài dạo chơi chung quanh. Vừa nghĩ tới mấy con ngỗng trắng lớn trong trấn nhỏ lại bắt nạt người qua đường, Bùi Tiền lại càng tức giận hơn.

Bởi vì vài ngày trước cô bé nghe được rất nhiều lời đồn nhảm trên phố ở trấn nhỏ.

Thật ra những năm trước đây, Bùi Tiền cũng có nghe được, nhưng chỉ xem là việc vặt, Bùi Tiền lúc ấy cảm giác mình đã là người giang hồ rồi, cần độ lượng thì nên độ lượng chút, càng không chỉnh đốn bọn họ ngay tại chỗ, chỉ là lén lén ghi lại trên một bộ sổ sách nhỏ, lặng lẽ giấu ở đáy rương trúc nhỏ, ngày nào ở nơi nào, nghe được lão bà dì của thằng nhãi con nào nói như thế nào.