Võ phu có chân khí thuần túy vương vấn không dứt, nhưng vẫn không làm tổn thương hai chữ "thuần túy", chỉ là một trong những kỹ năng đặc biệt của tam cảnh luyện thần như Kim Thân, Viễn Du, Sơn Đỉnh.
Mà võ phu dưới Kim Thân cảnh, chân khí một khi đứt thì tất cả đều đứt, lấy hơi thay đổi luồng khí mới chính là để lộ chỗ sơ hở, làm sao có thể chém giết lâu dài với đại tu sĩ?
Tuy nhiên, phương pháp mớm quyền này không hẳn là phù hợp với tất cả các võ phu thế hệ sau.
Cũng giống như những người bình thường cầm chén để nhận cơm, mà chén cơm nóng hổi như than lửa, không chỉ có thể đánh rơi chén cơm mà thậm chí còn có thể làm bỏng lòng bàn tay.
Bất kể là Sầm Uyên Cơ ở núi Lạc Phách cũng được, hay là nữ thợ gốm trong hiệu thuốc của Dương Gia cũng được, bọn họ cũng được coi là thiên tài võ học, nhưng họ đã được định sẵn là không thể chịu được khó khăn này.
Chẳng qua là các cô tự có cơ duyên võ học của riêng mình, con đường võ học dường như là một con đường nhỏ quanh co, nhưng mỗi người lại có cầu độc mộc riêng để đi.
Phụ nữ luyện võ, có ưu có nhược, Thôi Thành đã từng đi đến Trung Thổ thần châu, ông ta từng du hành tận mắt nhìn thấy rất nhiều nữ tử tông sư tài năng xinh đẹp, ví dụ như một chữ khéo, một chữ nhu, đã đạt đến đỉnh cao, tuy Thôi Thành năm đó đã là võ phu thập cảnh, cũng sẽ thán phục vô cùng, hơn nữa so với nam giới, thì bình thường nữ tử có dương thọ dài hơn, võ đạo đi được càng lâu càng xa hơn.
Trong đời Thôi Thành có một số hối tiếc lớn, một trong số đó chính là ông ta chưa bao giờ đối đầu với nữ võ thần ở Trung Thổ kia.
Chỉ có thể hy vọng rằng thằng nhóc dưới chân này, đừng làm ông ta thấy thất vọng.
Không phải lão già xem thường nữ tử hào kiệt trên thế giới, nhưng đỉnh cao võ đạo của bốn tòa thiên hạ lại để một nữ nhân độc chiếm, bỏ qua các anh hùng, luôn khiến cho trong lòng lão già cảm thấy có chút khó chịu.
Đối với sự tự ti tạm thời của Trần Bình An với bạn đồng trang lứa tên Tào Từ, lão già lại không vội chút nào.
Chỗ xuất sắc nhất của Trần Bình An nằm ở hai chữ kiên trì và thấu hiểu, với sự dẻo dai và hiểu biết cao. Nếu Tào Từ kia là một thiên tài võ thuật ngàn năm không gặp, để hắn ta đạt tới Cửu cảnh và Thập cảnh trước thì sao? Dù sao hắn vẫn phải chờ ở cửa ải nguy hiểm của Thập Nhất cảnh, ngoan ngoan chờ kẻ thù cũ chiến với mình một trận. Đương nhiên, nếu như Trần Bình An đi quá chậm cũng không được, nói không chừng Tào Từ phải quay đầu lại đi đánh với sư phụ của hắn ta, nếu bây giờ hắn ta là thập nhất cảnh trong truyền thuyết, thì Tào Từ sẽ tranh giành với lão già thích câu cá voi trong biển mây kia.
Quá tam ba bận.
Những người tu luyện thực sự đứng trên đỉnh của một đỉnh cao khác sẽ không trơ mắt nhìn hết võ phu thuần túy này đến võ phu thuần túy khác nhao nhao vì đường cụt mà bắc cây cầu dài.
Năm xưa, trưởng giáo Đạo gia Lục Trầm đến lầu trúc gặp mặt, rồi lôi kéo Thôi Thành vào trong thiên địa mà Lục Trầm trấn giữ, chẳng lẽ chỉ là để cho vui sao?
Thôi Thành thở dài, ngồi xổm xuống, đưa ngón tay cái ra, nhẹ nhàng giúp Trần Bình An lau vết máu trên mặt.
Xét về độ chịu đựng gian khổ, quả thật hắn giỏi hơn cháu trai mình năm đó rất nhiều.
Những quý tử hào môn, những người có phẩm hạnh tốt, kinh bang tế thế, để lại tên tuổi trong lịch sử, tất cả đều nghĩ rằng đó là chuyện đương nhiên, và những người có khí chất kém hơn, ưa thích vui chơi sẽ cảm thấy mình được sinh ra để được hưởng phúc là chuyện vô cùng hiển nhiên.
Sinh ra trong một gia đình nghèo túng, có người ôm hoài bão làm rạng danh gia tộc, người không có bản lĩnh thì sẽ oán giận vô cùng, dù thế nào đi nữa thì họ càng có thể chịu đựng gian khổ nhiều hơn.
Lão già ngồi bên cạnh Trần Bình An nhẹ nhàng phủi tay áo, cửa trúc mở rộng, gió mát trên núi không mời mà thổi tới.
Hô hấp của Trần Bình An đã ổn định.
Võ phu thuần túy muốn hồi phục nguyên khí sẽ rất cần đến một giấc ngủ sâu như chết.
Trần Bình An đã ở hồ Thư Giản mấy năm nay, hắn thiếu thứ này nhất.
Trên thực tế trong mắt lão già, Trần Bình An mấy lần viễn du đều thiếu những giấc ngủ ngon yên ổn, chỉ khi tu luyện kiếm lô lập cọc thì tốt hơn một chút, nếu không dây cung kéo căng, không bị người ta đánh chết trên giang hồ, thì con đường võ học cũng sẽ đầy rẫy những sai sót. Nhưng lão già không vạch trần, giống như ông ta chưa đề cập tới thiên phú võ thuật mạnh nhất trong mỗi cảnh giới võ đạo, có một số rào cản, phải để những người trẻ tuổi tự mình trải qua,mới có thể cảm nhận sâu sắc đạo lý, nếu không thì ngay cả khi Chí Thánh tiên sư ngồi trước mặt hắn nói hết nước bọt, tận tình khuyên bảo thì có thể cũng không có tác dụng gì.
Thôi Thành ngước mắt lên nhìn về phía xa, nói một mình: "Nhưng nói như vậy, thế gia vọng tộc cũng leo lên từ hàn tộc, chỉ là gia đình nhà quyền quý sợ câu nói “ơn trạch người quân tử, năm đời thì dứt” kia, còn người nghèo lo lắng cho câu “rồng sinh ra rồng, phượng hoàng sinh ra phượng hoàng, chuột sinh ra trong hang đất." Trong tương lai một khi núi Lạc Phách có môn phái riêng, những điều phiền não sẽ khác hơn nhiều so với thế gia hào phiệt và phủ đệ tiên gia, không phải tranh luận ai đúng ai sai, mà là ai đúng hơn. Loại phiền phức như vậy, nói nhỏ thì nhỏ, nói lớn lại lớn hơn bầu trời, tùy thuộc vào việc đến lúc đó Trần Bình An có thể thuyết phục được quần chúng hay không, sự rèn giũa về tâm cảnh khi đối mặt với những người thân cận với mình đã sai càng thêm sai ở hồ Thư Giản, sẽ là hai loại phong cảnh khác nhau.”
Thôi Thành quay đầu nhìn người thanh niên đang ngủ, cười nói: "Sợ chết là chuyện tốt, ngươi còn trẻ, tuyệt đối đừng chết, sông núi rộng lớn, chỉ riêng trong một Hạo Nhiên thiên hạ đã có chín châu, nhóc con như ngươi mới thấy được bao nhiêu?”