Còn có một phụ nhân, trong nhà lục được một món bảo vật tổ truyền mà nhiều thế hệ đều không được xem trọng, nhờ vậy mà trở nên giàu có chỉ sau một đêm, chuyển nhà đến huyện thành mới, ả cũng đã đến cửa hàng hai lần, trên thực tế là để khoe khoang với cô nương Nguyễn Tú “danh bất chính ngôn bất thuận”, ở chung lâu rồi, nào là con gái một của Nguyễn sư phụ, nào là Long Tuyền kiếm tông cực kỳ xa xôi, phu nhân cũng cảm thấy không sâu sắc, chỉ cảm thấy cô nương đó đối với ai cũng lạnh lẽo, khó chịu, đặc biệt một lần làm chuyện mờ ám, bị Nguyễn Tú kia bắt tại trận rất xấu hổ, trong lòng phụ nhân oán thầm không thôi, cô là một hoàng hoa đại khuê nữ, lại không phải là gì của Trần chưởng quỹ, danh phận cũng không có, cả ngày ở lại cửa hàng, đóng giả làm bà chủ hay gì?
So với cửa hàng Áp Tuế ngào ngạt mùi thơm, Bùi Tiền vẫn thích cửa hàng Thảo Đầu gần đó, nhiều bảo các cao lớn trải rộng khắp các khu vực có đầy đủ đồ cổ linh tinh mà năm đó Tôn gia truyền tay tất cả.
Tuy nhiên khi Nguyễn Tú tỷ tỷ đúng ra làm chủ, cô ta đã bán một số đồ vật mà tu sĩ trên núi gọi là linh khí với giá cao, và sau đó không thể bán được món nào nữa, chủ yếu là vì có một vài thứ bị Nguyễn Tú tỷ tỷ bí mật niêm phong rồi. Có một lần cô lén đưa Bùi Tiền đến phía sau khố phòng “chưởng nhãn”, giải thích rằng những thứ này đều là hàng tốt, báu vật để trấn tiệm và chỉ có sau này gặp được một khách hàng lớn coi tiền như rác mới có thể lấy đi, nếu không sẽ có lỗi với tiền.
Lúc đó Bùi Tiền rất vui, đây là một niềm vui ngoài ý muốn, đột nhiên cười toe toét đến tận mang tai, lúc đó Nguyễn tỷ tỷ nhìn dáng vẻ của cô bé, có lẽ là cảm thấy chơi vui, vì vậy lấy một miếng bánh ngọt và đưa nó cho Bùi Tiền. Đó là lần đầu tiên Nguyễn Tú đưa bánh ngọt cho cô bé, sau này mỗi Bùi Tiền sắp sửa mở miệng yêu cầu, chỉ cần Nguyễn Tú có thì sẽ không từ chối.
Hôm nay, Bùi Tiền mang theo một chiếc ghế dài nhỏ và đặt nó sau quầy, đứng ở chỗ đó, vừa khéo để cho chiều cao của cô bé “ló đầu lên khỏi mặt nước”, giống… một cái đầu lâu đặt trên quầy hàng.
Về phần Bùi Tiền, cảm thấy bản thân giống như một vị sơn đại vương đang tuần tra lãnh thổ nhỏ bé của mình.
Thạch Nhu đứng bên cạnh Bùi Tiền, quầy hơi cao, cô ta cũng chỉ cao hơn một chút so với Bùi Tiền đang đứng lên băng ghế.
Thạch Nhu thấy hơi thắc mắc, Bùi Tiền hiển nhiên rất ỷ vào vị sư phụ kia, nhưng vẫn ngoan ngoãn xuống núi, lẳng lặng đến đây chờ đợi.
Thạch Nhu nhịn không được hỏi: "Bùi Tiền, ngươi không lo lắng sư phụ ngươi luyện quyền sẽ xảy ra sai lầm sao?"
Bùi Tiền vẫn bát động đứng yên đó, nhìn chăm chú, như thể cô bé đang chơi trò chơi xem ai là người gỗ, cô bé chỉ khẽ mấp máy môi: "Ta lo lắng chứ, chỉ là ta lại không thể làm gì, vì vậy phải giả vờ không lo lắng, để sư phụ không phải lo lắng chuyện ta sẽ lo lắng.”
Thạch Nhu đưa ngón tay xoa xoa lông mày, theo câu cửa miệng của Trịnh Đại Phong, đó là đau não.
Bùi Tiền thở dài, vẫn nhìn về phía trước: " Thạch Nhu tỷ tỷ, tỷ có nghĩ rằng một người sống trong nhà của người khác, người đó lại không phải là bạn của tỷ, vậy tỷ có cần cho tiền không?"
Nói không suông miệng nghe có vẻ phức tạp hơn.
Thạch Nhu khó hiểu: "Nói gì vậy?"
Bùi Tiền thở dài: "Thạch Nhu tỷ, sau này tỷ có thể chép sách với ta, chúng ta có bạn đồng hành."
Thạch Nhu dở khóc dở cười: “Vì sao ta phải chép sách.”
Bùi Tiền nghiêm túc nói: "Chép sách làm cho người thông minh hơn."
Thạch Nhu nhận ra, cuối cùng đã hiểu ra cách nói "sống trong nhà của người khác" của Bùi Tiền là lời ám chỉ cô ấy sống nhờ trong tàn tích tiên nhân mà sư phụ cô bé ban cho.
Thạch Nhu giơ ngón tay ra, muốn học cách của Trần Bình An để búng trán tiểu nha đầu.
Kết quả là Bùi Tiền đang giả làm người gỗ nhìn chằm chú phí trước né tránh nhanh như chớp, sau đó trở lại trạng thái ban đầu, từ đầu tới cuối không hề nhìn Thạch Nhu, Bùi Tiền phàn nàn: “Đừng gây sự, ta đang dụng tâm nhớ tới sư phụ.”
***
Lầu hai của lầu trúc.
Trần Bình An ngồi khoanh chân, nắm đấm chống lên đầu gối, thở hổn hển, mặt mày đầy máu, nhỏ trên nền nhà vang lên tiếng kêu tí tách.
May mắn thay lầu trúc vô cùng huyền diệu, bản thân nó tương đương với một lá bùa Địch Trần Khư Uế, vì vậy không cần lo lắng việc sẽ ảnh hưởng đến sự "thanh nhã" của lầu trúc.
Tuy nhiên nghe nói rằng nữ đồng mặc váy hồng thường vác thùng nước nhỏ lên lầu để lau sàn nhà ở đây, ngày này qua ngày khác, bởi vì cô ấy cũng là "người ngoài" duy nhất có thể bước vào lầu hai.
Mớm quyền đã đến hồi kết. Về phần cái gọi là dạy quyền và tỷ thí, sự thật ra sao thì cứ nhìn xem dáng vẻ Trần Bình An nhếch nhác không thể nhìn nổi kia, còn lão đất chân trần thì bình chân như vại, sẽ hiểu rõ thôi.
Nhưng Trần Bình An vẫn cảm thấy có chút kỳ quái, không giống như những lần rèn luyện gân cốt của lão già năm xưa, Trần Bình An chỉ có thể chịu đựng từ đầu đến cuối, bây giờ hắn học quyền lần nữa, có vẻ như lão ta đang mài dũa kỹ năng chiến đấu của mình nhiều hơn, sau đó như có như không giúp hắn củng cố loại quyền ý “trước mặt không có ai” kia, thỉnh thoảng lão già có tâm trạng tốt, sẽ nhắc đến mấy câu quyền lý còn rất xuôi vần, về phần Trần Bình An luôn bị một quyền quật ngã có thể nghe thấy hay không, hay đã kịp phân tâm nghe thấy, nhưng lại không có khả năng ghi nhớ trong lòng, thì lão già không quan tâm.
Lúc này Trần Bình An không nhịn được hỏi: "Tại sao không cần phải rèn luyện nhục thân thể phách và ba hồn sáu phách nữa?”
Thôi Thành chế nhạo: "Đã dạy một đứa trẻ lấy đũa gắp rau ăn, đã là tuổi thiếu niên rồi, còn cần dạy lại một lần nữa sao? Là ngươi ngu xuẩn đến mức này hay là mắt ta mù nên đã chọn một kẻ ngu đần?”
Trần Bình An muốn nói lại thôi, bán tín bán nghi, người tập võ, theo lý mà nói cảnh giới nào cũng cần tôi luyện hai chữ "thuần túy", sau khi luyện khí sĩ có được bí mật của tiên gia, sẽ rất coi trọng chuyện sư phụ đưa mình vào cửa, chuyện tu hành nằm ở cá nhân, hai vế này không hoàn toàn giống nhau.