Trần Bình An duỗi ra một ngón tay, nhẹ nhàng cù léc thằng nhóc, thằng nhỏ lăn lộn khắp mặt đất, cuối cùng cũng không thoát khỏi sự trêu đùa của Trần Bình An, cho nên phải nhanh chóng ngồi dậy, ngồi nghiêm chỉnh, phồng má, chỉ còn lại một cánh tay, khẽ lắc lắc, duỗi ngón tay chỉ vào một chồng sách trên bàn, dường như muốn nói với tiểu sư phụ rằng bàn sách không phải nơi để đùa giỡn.
Trần Bình An mỉm cười, không hành động nữa.
Hắn lấy một số đồ đạc từ vật phương tốn và vật chỉ xích ra, đặt từng cái lên bàn.
Gia sản hiện tại chỉ là ít hơn so với mong đợi, chứ thật ra của cải của Trần Bình An vẫn khá nhiều, chưa kể lại còn có thu nhập từ đỉnh núi, hiện tại hắn đang mang theo một thanh kiếm tiên trên lưng, đây không phải là thịt chân muỗi cắt được từ Phù gia thành Lão Long, mà là một thanh bán tiên binh thực sự.
Pháp bào Kim Lễ được tước từ trên người từ lão giao Nguyên anh ở Giao Long câu, ban đầu là di vật của một tiên nhân tu đạo ở hải ngoại, vị tiên nhân vô danh phi thăng không thành, đành phải binh giải chuyển thế, và Kim Lễ không vì thế mà tan thành mây khói, đủ để chứng minh giá trị bản thân nó. Cho nên Trần Bình An cũng không quá ngạc nhiên khi biết biết Kim Lễ có thể ăn tiền vàng tiền đồng để phát triển thành một bán tiên binh.
Một chuỗi hạch đào không hoàn chỉnh, mỗi hạt được điêu khắc này tương đương với một đòn chí mạng của một Kim Đan Địa tiên bình thường.
Một chiếc pháp bào màu xanh nhạt, phẩm trật chưa đạt đến mức pháp bảo, chỉ là Trần Bình An rất thích, vì hắn luôn cảm thấy pháp bào Kim Lễ trắng hơn tuyết kia quá bắt mắt.
Chuỗi hạch đào và pháp bào màu xanh cũng phải được mang theo bên người khi đến Bắc Câu Lô châu.
Trên bàn có rất nhiều đồ vật.
Hai con dấu còn được đặt ở giữa chỗ này, như những vì sao vây quanh mặt trăng.
Trần Bình An bắt đầu âm thầm tính sổ, nếu nợ mà không trả hết thì chắc chắn không được.
Chu Liễm từng nói về một kinh nghiệm, nói chuyện mượn tiền là nghiệm kim thạch của tình bạn, và thường nhiều người được gọi là bạn bè, cho vay tiền rồi thì không còn là bạn bè nữa. Nhưng sẽ luôn có một hoặc hai người như thế, mượn tiền sẽ trả, Chu Liễm còn nói trả tiền có hai kiểu, một kiểu là có tiền sẽ trả ngay, hai là tạm thời không có khả năng trả, có một điều còn đáng quý hơn, đó là tạm thời không có khả năng trả nhưng sẽ luôn báo cho biết hết lần này đến lần khác, không trốn tránh, đợi đến khi trong tay dư dả sẽ trả lại, trong khoảng thời gian này, nếu bạn thúc giục thì người ta sẽ áy náy xin lỗi, trong lòng không oán trách.
(Nghiệm kim thạch: Người xưa thường nói tình bè bạn vững bền như vàng (kim) và đá (thạch).)
Chu Liễm nói rằng kiểu bạn bè sau cùng có thể là một người bạn lâu dài, có thể làm bạn tốt suốt một đời, nhờ có tình cảm và lòng biết ơn.
Lúc đó Trần Bình An mỉm cười hỏi Chu Liễm, có định vay tiền không, hơn nữa nhất thời sẽ không trả lại tiền đúng không?
Chu Liễm cúi đầu khom lưng, xoa xoa tay, nói thiếu gia thật sự là học cứu thiên nhân, có thể bấm quẻ biết trước sự việc.
(Học cứu: chế độ khoa cử thời Đường, chỉ người chuyên nghiên cứu Kinh thư rồi đi thi, về sau dùng để chỉ những kẻ hủ nho.)
Lão già lưng còng quả nhiên mặt dày mượn Trần Bình An một số tiền Tuyết Hoa, nhưng trên thực tế chỉ có mười đồng, nói muốn xây một tàng thư lâu riêng ở phía sau nhà.
Đương nhiên Trần Bình An sẽ cho mượn rồi, một võ giả Viễn Du cảnh, có liên quan nhất định đến sự tồn tại của võ vận một nước, chỉ mượn mười đồng tiền Tuyết Hoa từ người khác thôi mà phải vòng vo rào đón nửa ngày, Trần Bình An cũng tỏ thái độ bất bình giúp cho Chu Liễm, nhưng đã nói mười đồng tiền Tuyết Hoa là mười đồng, nhiều hơn một đồngcũng không có.
Trần Bình An yêu cầu rằng sau này Chu Liễm xây tàng thư lâu xong, ắt phải là khu cấm của núi Lạc Phách, không cho phép bất kỳ người nào tuỳ tiện ra vào.
Chu Liễm đồng ý. Trần Bình An ước tính việc kinh doanh cửa hàng sách ở quận Long Tuyền sẽ bùng nổ trong một thời gian.
Người tí hon hoa sen vàng vẫn đang loay hoay chơi với đống đồ vật ở đằng kia, đặt chúng gọn gàng từng cái một, Trần Bình An cũng không biết thói quen của nhóc con rốt cuộc giống ai.
Trần Bình An mặc cho nó bận bịu, lo việc tính bàn tính của mình.
Khố phòng bí mật của đảo Thanh Hạp và Lưu Trọng Nhuận của đảo Châu Thoa đều nợ tiền.
Nhưng khoản chi tiêu lớn thật sự, dù thế nào cũng là cùng tổ chức Châu Thiên đại tế tửu và đạo trường Thuỷ Trận cho Cố Xán, nếu thật sự muốn buông bỏ mưu tính, có thể trở thành hai cái hố không đáy, chắc chắn không phải là vấn đề của mấy đồng tiền Cốc Vũ.
Nếu quân chủ, phú hào của nước nhỏ bình thường thiết lập đại tế tửu, đạo trường, tất cả đạo nhân cao tăng hơn phân nửa không phải là trung nhân tu hành, cho dù có cũng chỉ là đếm trên đầu ngón tay, bởi thế chi tiêu cũng không tính là quá lớn.
Mấy chục ngàn lạng đến mấy trăm ngàn lạng cũng có thể làm trên một hai trận, cho dù phải tiêu hao năm trăm ngàn lượng bạc, quy đổi ra thành tiền tuyết hoa, chính là năm đồng tiền Tiểu Thử và nửa đồng tiền Cốc Vũ. Đối với bất kỳ quốc gia chư hầu nhỏ nào ở Bảo Bình Châu, thì đó đều là một sự kiện lớn chưa từng gặp trong nhiều thập kỷ.
Nhưng một khi nói đến việc người tu đạo, đặc biệt là mời địa tiên trấn giữ, muốn chào hỏi với đám lão thần tiên của tự miếu đạo quan nổi tiếng khắp mọi nơi, cho dù người ta tốt bụng, lòng dạ Bồ Tát, cười nói một câu “tuỳ thôi” một câu “để xem”, vậy khi Trần Bình An lấy bạc ra, thật sự dám nói “tuỳ thôi” không? Hơn nữa, trước khi Trần Bình An rời khỏi Thư Giản Hồ, hắn đã bàn bạc với Cổ Xán về hai pháp sự nên lớn không nên nhỏ, và họ phải đảm bảo rằng không có người nào mua danh trục lợi, mượn cơ hội thừa nước đục thả câu, nếu không không phải là chuyện lãng phí tiền thần tiên, mà là làm lỡ âm đức phúc báo và đầu thai chuyển thế của những âm linh quỷ vật kia.
Cho nên trong vòng hai năm, Cố Xán sẽ liên tiếp tổ chức hai buổi pháp sự, đó sẽ là một vấn đề cực kỳ tốn công, một bài kiểm tra nhãn lực, cần rất nhiều kiên nhẫn.