Trần Bình An thật sự không biết nội tình này, rơi vào trầm tư.
Ông lão lộ ra một ít thiên cơ: "Người thiếu niên lọt vào trong mắt của Tống Trường Kính tất nhiên là thiên tài võ học trăm năm khó gặp, sở dĩ Niêm Can Lang Đại Ly tìm được người này là vì khi người này hồi đó đột phá cảnh giới, tuy là Tam cảnh thấp kém của võ đạo nhưng đã kéo theo vô số dị tượng ở võ miếu, mà Đại Ly lấy võ lập quốc, chuyện võ vận thăng trầm chắc chắn là ưu tiên hàng đầu. Tuy rằng cuối cùng Nguyễn Tú đã giúp Niêm Can Lang tìm được ba vị Niêm Can Lang dự bị, nhưng trên thực tế, về phía Tống Trường Kính ít nhiều đã bị ghi một món nợ.”
Trần Bình An khó hiểu hỏi: "Có liên quan gì đến ta?”
Ông lão suýt nữa lại đấm một quyền, muốn đấm cho tên nhóc này thông suốt.
Trái tim Trần Bình An bị lay động, hắn đã di chuyển ngang vài bước, thực ra là đi ngược chiều sáu bước đi cọc của Hám Sơn quyền, cực kỳ tự nhiên.
Ông lão có chút tức giận nên không tiếp tục ra tay nữa, nói: "Ngươi chỉ tranh hai chữ mạnh nhất, không tranh võ vận kia, nhưng Nguyễn Tú có nghĩ như vậy không? Khuê nữ ngốc trên đời không phải đều mong muốn thân cận với nam tử bên cạnh, nhưng có được nhiều lợi càng tốt, theo cách nhìn của Nguyễn Tú, nếu đã có người đồng trang lứa nhảy ra để tranh giành võ vận với ngươi, vậy thì là đại đạo chi tranh, cô ta làm như thế nào, chắc chắn sẽ giết chết, nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, không bao giờ để lại hậu hoạn.”
Vẻ mặt Trần Bình An ảm đạm.
Ông lão đưa một tay ra sau, vuốt nhẹ lan can: "Ta không ghép đôi bậy bạ, nhưng là một người lớn tuổi từng trải, ta hy vọng ngươi hiểu một điều, từ chối một cô nương, ngươi luôn phải biết cô ta rốt cuộc đã làm những gì cho ngươi, nếu đã biết rồi, đến lúc đó vẫn từ chối thì nói rõ ràng đầu đuôi ngọn nguồn với cô ta, vậy thì không còn là lỗi của ngươi nữa, mà là bản lĩnh của ngươi, là ánh mắt của một nữ tử khác đủ tốt. Nhưng nếu ngươi cái gì cũng không biết rõ, chỉ vì không thẹn với lương tâm của bản thân, trông thì lòng dạ sắt đá, thực ra là ngu xuẩn.”
Ông lão quay đầu lại hỏi: "Chút đạo lý này, ngươi nghe hiểu không?”
Trần Bình An gật đầu: "Nghe hiểu."
Ông lão hỏi: "Vậy nên làm như thế nào?"
Trần Bình An nói: “Không biết.”
Ông lão nhíu mày.
Trần Bình An thấy cơ hội không tốt, người bay bổng, một tay chống lên lan can, rồi lao ra khỏi lầu trúc.
Nhưng đó không phải là một quỹ đạo đường thẳng, mà hắn đột nhiên thả một ngàn cân xuống rơi xuống đất, đồng thời không chút do dự dùng lá bùa phương thốn Súc Địa, lại vỗ hồ lô dưỡng kiếm, để Mùng Một Mười Lăm bảo vệ phía sau hắn, sau đó điều khiển tiên kiếm tiến lên một bước, giẫm mạnh xuống đất, giống như ngựa phi nước đại, giẫm lên tiên kiếm, kiên quyết không điều khiển tiêm kiếm đi trên biển mây tầm nhìn rộng lớn kia, mà là sát mặt đất, giữa núi rừng, đi lòng vòng, nhanh chóng trốn xa.
Liền một mạch.
Rõ ràng là đã nghĩ sẵn đường chạy trốn từ lâu.
Ông lão ở lầu hai không ra quyền đuổi theo hắn, nói: "Nếu trong chuyện tình cảm giữa nam nữ, ngươi có một nửa bản lĩnh như cách chạy trốn này, lúc này có thể để Nguyễn Cung mời ngươi uống rượu, cười lớn gọi ngươi là con rể tốt rồi phải không.”
————
Vào ban đêm, vào cuối giờ Dần.
Trời sắp sáng rồi.
Trần Bình An ngồi một mình trên bậc thềm gần đỉnh núi Lạc Phách sơn.
Chu Liễm người nồng nặc mùi rượu, bước lên bậc thang, ngồi trên bậc thềm bên dưới chân Trần Bình An, quay đầu lại cười nói: "Thiếu gia, có nhà mà không thể trở về, thật sự rất thảm"
Trần Bình An thở dài: "Là ta tự chuốc lấy, không thể trách người khác được."
Chu Liễm hỏi: "Trời sắp sáng rồi, nếu thiếu gia không buồn ngủ chi bằng chúng ta cùng nhau đi một chuyến đến huyện thành mới Long Tuyền? Đi đón thiếu nữ ngoại quốc hiện xem như là một nửa đệ tử của núi Lạc Phách sơn, thật sự mà nói, sự tôn vinh này của lão nô là đã nói hết lời, muốn rách da miệng, mới khiến cho bọn họ tin rằng bản thân họ là người trên núi của Lạc Phách sơn, nói khá chuẩn, nhưng hộ gia đình đó cũng đưa ra yêu cầu mong muốn người chủ quản của núi Lạc Phách có thể ra mặt, nếu không bọn họ không dám để cho thiếu nữ kia nhập sơn. Cho nên mới nói phải đích thân thiếu gia ra mặt.”
Trần Bình An gật đầu cười: "Được rồi, đúng lúc đi ngang qua núi Phong Lương ở phía bắc, chúng ta đi đến cửa hàng hoành thánh của Đổng Thủy Tỉnh trước, sau đó đến nhà họ đón người."
Chu Liễm mỉm cười nói: "Vậy chúng ta cũng có thể đi ngang qua tổ sơn của Long Tuyền Kiếm phái."
Trần Bình An đá nhẹ một cước, Chu Liễm không trốn không tránh, hắn dính một cú mạnh, ui da: "Cái eo già của ta."
Trần Bình An đứng dậy huýt sáo, âm thanh du dương.
Cự Hoàng không bị buộc nhanh chóng chạy tới.
Trần Bình An không lên ngựa, mà chỉ dẫn ngựa chậm rãi đi xuống núi.
Hắn đã quen cùng Cự Hoàng sống nương tựa lẫn nhau, đi du lịch khắp nơi.
Trần Bình An hỏi: "Trịnh Đại Phong ngủ rồi sao?”
Chu Liễm xua tay cười nói: "Chưa, đoán chừng huynh đệ Đại Phong bây giờ vẫn còn đang nằm trong chăn bông, xem một quyển sách thần tiên ta cho hắn mượn."
Sắc mặt Trần Bình An tối sầm lại, hối hận hỏi câu hỏi này.
Nhanh chóng thay đổi chủ đề: "Thiếu nữ huyện thành kia họ gì tên gì?”
Chu Liễm đáp: "Sầm Uyên Cơ."
Trần Bình An nói: "Một cái tên thật kỳ lạ."
Chu Liễm nói tiếp: "Một cô gái dậy thì như vậy, vóc người cao gầy, cao hơn lão nô rất nhiều, trông mảnh khảnh nhưng thật ra sau khi quan sát kỹ lưỡng, sẽ phát hiện cô ấy cũng mũm mỉm, là giá quần áo trời sinh, đặc biệt là một đôi chân dài....”
Trần Bình An bất lực nói: "Ngươi là đang chọn đệ tử cho Lạc Phách sơn hay là chọn cô dâu cho bản thân?”
Chu Liễm thở dài: "Lão nô có lòng giết tặc nhưng tiếc lại không có sức."
Trần Bình An liếc nhìn Chu Liễm: "Một võ phu Viễn Du cảnh, bản thân ngươi có tin không?"
Chu Liễm thay đổi giọng điệu nói: "Đó là gừng càng già càng cay, có sức mạnh giết tặc, nhưng không có cách nào giữ thân trong sạch, vô ý giết tặc?"
Trần Bình An nói: "Sau này khi cô ta đến Lạc Phách sơn, ngươi và Trịnh Đại Phong đừng dọa cô ta."
Chu Liễm mỉm cười nói: "Thiếu gia đã quá xem thường ta và sư huynh Đại Phong rồi, chúng ta là những nam nhi tốt nhất trên thế gian."