Vị chính thần Đại Ly này vẫn còn ở đó nói cho Trần Bình An biết vì sao lá ngô đồng lại hiếm thấy: “Nhất định phải cất kỹ, ví dụ như ngươi đi Đại Ly, một tu sĩ Trung Ngũ Cảnh, có hay không có tấm lệnh bài Thái bình vô sự sẽ khác nhau một trời một vực, tương lai ngươi sẽ trở về Đồng Diệp Châu, du lịch khắp nơi, có hay không lá Đồng Diệp này bên người thì cũng sẽ là sự chênh lệch giữa mây và bùn. Nếu ta không biết ngươi đã quyết định, đồng thời bên Đồng Diệp Châu kia lại có kẻ địch lớn sống chết, thì ta sẽ khuyên nhủ ngươi nên tránh Đồng Diệp tông và đi thẳng đến phía nam Đồng Diệp châu để thử vận may.”
"Tạm thời ta sẽ không đi Đồng Diệp châu. Về lý do thì không chỉ có Đỗ Mậu và Đồng Diệp tông.”
Trần Bình An do dự một lát, nhưng vẫn nói rõ đầu đuôi mọi chuyện cho Ngụy Bách biết, từ chuyện Tuỳ Hữu Biên đi đến Ngọc Khuê Tông, quá trình chuyển đổi từ một võ phu thuần túy trở thành một kiếm tu và bám theo Lý Phù Cừ.
Ngọc Khuê Tông của Đồng Diệp Châu đã chọn hồ Thư Giản của Bảo Bình Châu làm vị trí đặt hạ tông, chuyện này giờ đây đã một sự thật người đời đều biết.
Nhưng đây là lần đầu tiên Trần Bình An nói toạc mối quan hệ với ông lão họ Tuân và Khương Thượng Chân ra, dù sao Trần Bình An cũng không yên tâm về phi kiếm truyền tin qua lại giữa Phi Vân sơn và đảo Thanh Hạp trước đó.
Sau khi Ngụy Bách nghe xong, hắn ta hơi sửng sốt, suy nghĩ một lúc rồi cau mày nói: "Ngọc Khuê Tông nên nhân cơ hội này bày tỏ thiện chí với Trung Thổ Văn Miếu nhưng lại không muốn xé rách da mặt với mạch của Văn Thánh, cho nên mới để cho đại tu sĩ chuyển từ Đồng Diệp Tông sang học trò Ngọc Khuê Tông làm người để vượt sông thăm dò thay vì để Khương Thượng Chân vốn là người nhà mình, lập tức xông tới Thư Giản Hồ, giết ngươi thì tự có người chết thay, không giết ngươi, hành động này có thể coi là thánh nhân bồi tự của mạch Á Thánh, đã được giao phó thì không uổng công người ta ủng hộ Ngọc Khuê Tông sáng lập hạ tông. Còn vị đại tu sĩ Tổ Sư Đường của Đồng Diệp Tông kia cũng không ngu ngốc, không muốn mượn dao giết người, lại lén lén lút lút đẩy Lý Phù Cừ tu sĩ Nguyên Anh ra, mặc dù cảnh giới của Lý Phù Cừ không như trước kia, nhưng hắn ta cũng không ngốc, đi theo ngươi suốt chặng đường, cho nên hắn ta quyết định hiện thân, cùng ngươi diễn một cảnh ở Mai Dịch quốc.”
Nguỵ Bách nói với Trần Bình An nhiều quy tắc nội bộ giữa Thượng Tông và Hạ Tông.
Trần Bình An cuối cùng cũng bừng tỉnh.
Tại sao Ngọc Khuê Tông lại thay đổi thất thường, từ ông lão họ Tuân xuất hiện ở thành Lão Long, rồi đến Khương Thượng Chân, và cuối cùng đến đảo Cung Liễu, cũng không niệm chút "tình hương khói” nào.
Hóa ra là liên quan đến đại nghiệp ngàn thu của tông môn.
Trần Bình An lắc lắc hồ lô dưỡng kiếm, chỉ thở dài, mất hứng thú uống rượu.
Không biết ông lão họ Tuân và Khương Thượng Chân trong kế hoạch này là gì, bọn họ đóng vai trò gì..
Bây giờ người hiểu rõ nhất về ngọn núi ở phía tây huyện Long Tuyền chắc chắn là Ngụy Bách, thay đổi khí vận sơn thuỷ cũng không phải chuyện khó, nhưng trở lại câu hỏi ban đầu của Trần Bình An, xây dựng hai đại trận hộ sơn ở đâu, khi nào động thổ khởi công, vẻ mặt của Ngụy Bách không thoải mái, hắn ta chậm rãi nói: "Hai trận pháp, phẩm cấp cực cao, tiêu hao đáng sợ, vì hiện tại ngươi vẫn còn thiếu những nhân tố quyết định, nếu ngươi không vội, ta đề nghị ngươi nên quyết định sau, vấn đề đại trận hộ sơn là ưu tiên hàng đầu của tất cả các tu sĩ khi sáng lập môn phái, đợi đến khi thật sự chắc chắn rồi xây trận pháp liền một mạch, tốt nhất đừng để bị gián đoạn..”
Ngụy Bách mỉm cười: "Dù sao bây giờ ta đang ở huyện Long Tuyền, tạm thời ngươi không cần lo lắng về những ngọn núi đó nữa. Thật sự không được nữa thì cộng thêm một vị Nguyễn thánh nhân nữa.”
Trần Bình An cảm thấy đau đầu.
Nói đùa xong, Ngụy Bách tiếp tục bắt tay vào chuyện quan trọng: "Các cao nhân Mặc gia tinh thông về trận pháp và kỹ thuât cơ quan rất khó tìm được ở chỗ khác trong Bảo Bình Châu, nhưng tình cờ là Đại Ly bọn ta lại có rất nhiều. Chuyện này có thể chuẩn bị sớm hơn, tránh để đến lúc đólại luống cuống, hai trận pháp này, tu sĩ Mặc gia bình thường thật sự không dám tiếp nhận, bọn họ nhất định phải chọn được ứng cử viên càng sớm càng tốt, sau đó mới dành thời gian làm, chứ không phải hẹn ngày trước rồi mới tìm người. Cho nên ngươi có thể tìm cơ hội liên lạc với hào hiệp Hứa Nhược, người này có vai trò quan trọngở hậu trường của Đại Ly, ta không thể nhìn thấu được sâu cạn của hắn ta. Ngươi không cần quan tâm chuyện này, ta sẽ ra mặt giúp ngươi đánh tiếng, nếu không chưa chắn ngươi có thể tìm được Hứa Nhược."
Có lẽ Ngụy Bách lo lắng Trần Bình An nóng vội, trước khi đi Bắc Câu Lô châu phải xây dựng xong đại trận mới yên tâm đi xa, vì vậy hắn ta kiên nhẫn nhắc nhở: "Trên con đường tu hành, đại đạo dài đằng đãng, có rất nhiều cơ hội phải giành lấy, có một số việc tốt đành phải chờ đợi. Đừng vì bị giày vò, sống một ngày như một năm trong chuyến đi đến Thư Giản Hồ mà cảm thấy năm tháng thế gian cũng chầm chập trôi qua như vậy.”
Trần Bình An gật đầu: "Đạo lý này ta hiểu"
Ngụy Bách mỉm cười: "Còn may, ta còn nghĩ rằng phải mài giũa mồm mép nhiều hơn mới có thể thuyết phục ngươi."
Trần Bình An bất lực nói: "Nói thật, ta thật sự muốn có một ngọn núi đàng hoàng, xa hoa, khí khái, dù ta không ở trên núi, dù ta đang ở cách xa ngàn dặm, cũng sẽ thấy yên tâm, đó là một chuyện... nghĩ tới thôi cũng thấy vui rồi. Chỉ có điều ngươi đã nói như vậy rồi thì ta đành kìm nén, từ từ thôi. "
Trần Bình An đột nhiên bật cười, buộc hồ lô dưỡng kiếm vào thắt lưng: "Ngụy đại sơn thần, không biết còn có cây trúc Phấn Dũng nào thừa không? Một cây là được.”
Ngụy Bách cười tít mắt nói: "Đây có tính là gạt người không?"
Trần Bình An hậm hực nói: "Đáng bao nhiêu tiền thần tiên thì cứ tính đi, cứ tính nợ cho Phi Vân sơn theo giá thị trường, ta đây không phải nghĩ tới mới trở về không lâu, rất nhanh sẽ phải rời khỏi huyện Long Tuyền, cảm thấy hơi có lỗi với Bùi Tiền, cho nên ta muốn làm cho nó hai thứ là đao trúc và kiếm trúc để làm quà chia tay, để cho con bé khỏi khóc nhè."