Hắn dùng ngón tay chỉ mắt trái chỉ còn lại mí mắt sụp xuống của mình: "Trong nội khố có thứ gì có thể giúp mắt người ta lành lại không?"
"Mắt à?" Tư Mã Lam suy nghĩ một hồi lồi lắc đầu.
"Nhĩ Cửu huynh, kho của Giam Thiên Tư lớn như vậy, nhưng có hay không thì ngươi phải tự mình tìm, trước kia ngươi từng tới đó chưa?"
Thấy Lý Hỏa Vượng lắc đầu, Tư Mã Lam liền nói vị trí nội khố Giam Thiên Tư cho hắn.
Trong hành lang dưới đất thông suốt bốn phía, chờ Lý Hỏa Vượng lượn quanh tới mức không thể phân rõ phương hướng và thời gian, cuối cùng cũng tìm được cái gọi là nội khố.
Sau khi lấy ra thẻ bài chứng nhận thân phận, Lý Hỏa Vượng tiến vào trong.
Vừa mới tiến vào thì Lý Hỏa Vượng giống như bị thua nhỏ lại thành con chuột, sau đó xông vào trong một tiệm thuốc lớn.
Trong nhà kho trống trải đến mức chỉ cần nói chuyện sẽ có tiếng vang, từng dãy tủ gỗ dày đặc được xếp gọn gàng, những chiếc tủ gỗ này rất cao, trực tiếp cao tới tận trần nhà ba trượng.
Đồ vật đặt trong những ngăn gỗ đều khác biệt, một số ngăn có bùa dán lại, một số bị khóa bằng dây xích.
Rất hiển nhiên trong những chiếc hộp này chứa thiên linh địa bảo do Giam Thiên Tư quản lý.
Có thể dụ dỗ đám người ở vòng ngoài chịu làm việc giúp cho Giam Thiên Tư chính là nhờ vào mấy thứ này.
Cũng không phải tất cả mọi thứ đều bày trong hộp vuông, có một số ít đồ vật phân loại đặt rải rác trên chiếc bàn dài.
Đủ loại đồ vật ly kỳ cổ quái đều có, nhưng Lý Hỏa Vượng không thể phân rõ công dụng của chúng.
"Chờ đã, này không phải là của mình à?" Lý Hỏa Vượng đưa tay cầm lấy mặt nạ bảo hộ ở trên bàn lên.
Thứ này hẳn là lần đó giả làm Hồng Trung làm rớt, sau đó đã rơi vào trong tay Giam Thiên Tư.
Mặc dù hiện giờ mình đã có con thoi Tâm Trọc mà Gia Cát Uyên đưa cho, thế nhưng nếu có thêm một tầng bảo hiểm thì Lý Hỏa Vượng chắc chắn sẽ không từ chối.
Ngay lúc hắn định mở miệng thì một tên thái giám tươi cười từ bên cạnh đi tới chào hỏi.
Hắn không giống với thái giám ngoài đại sảnh, thái giám trong nội khố không có mắt, cặp mắt bị hai đồng tiền thay thế, cố gắng cũng chỉ có một khe hở.
“Vị đại nhân này, ngài muốn cái mặt nạ này sao? Đây chính là thứ tốt mới tới a.” Thái giám trên mặt vác theo hai đồng tiền cười híp mắt nhìn Lý Hỏa Vượng, dùng thanh âm nửa nam nửa nữ âm nhu kia, hỏi Lý Hỏa Vượng.
“Đúng, thứ này ta lấy, muốn đổi bằng bao nhiêu Dương Thọ Đan?”
Nghe được lời này của Lý Hỏa Vượng, thái giám kia trên mặt hiện lên khuôn mặt tươi cười: “Ôi chao, đại nhân chính là biết hàng, ngài lấy ba mươi năm dương thọ đổi là được.”
“Đắt như vậy?” Lý Hỏa Vượng không khỏi kinh ngạc, hắn biết giá trị của Dương Thọ Đan.
“Ây dà, nếu không như thế thì sao nói ngài biết hàng chứ, dù sao thứ của Tứ Tề ở chỗ chúng ta này cũng không thấy nhiều đâu, trước tiên tiểu nhân nói cho ngài biết chút tác dụng của nó nhá, ngài chỉ cần vừa đeo nó lên…”
“Được rồi, không cần ngươi giải thích, thứ này ta lấy.” Lý Hỏa Vượng cầm hồ lô bên hông lên, từ bên trong đổ ra ba mươi viên Dương Thọ Đan.
“Đại nhân hào phóng! Mặt nạ tiền đồng này chính là của ngài.” Đối phương cung kính đưa tay tiếp nhận Dương Thọ Đan, trong con mắt tiền đều sự là tham lam đối với dương thọ.
Lý Hỏa Vượng cầm lấy mặt nạ đồng tiền này đeo lên mặt, cảm giác quen thuộc nặng trịch này làm cho hắn cảm nhận được một tia an tâm, ngay sau đó hắn lại đưa mắt nhìn về phía thái giám trước mắt. "Nhìn đôi chiêu tài tiến bảo này của ngươi, ngươi cúng bái Văn Tài Thần sao? Ngươi quang minh chính đại bái vật này, trong cung chẳng lẽ mặc kệ không quản?"
"Ha ha ha, đại nhân đang nói đùa rồi, trên đời này ai không bái thần tài chứ, ai còn có thể ghét bỏ tiền nhiều, không phải sao? Ngài nói đúng không. Ha ha ha!”
Thấy đối phương không trực tiếp trả lời vấn đề của mình, Lý Hỏa Vượng dứt khoát cũng không hỏi nữa, trực tiếp nói ra mục đích chuyến đi này của mình.
“Chà, muốn cho người mù nhìn thấy à, tiểu nhân thật đúng là có chút không chắc chắn, ngài đi theo ta, tiểu nhân bảo kẻ dưới kiểm tra cho ngài một chút."
Ngay sau đó Lý Hỏa Vượng đi theo hắn ta về phía từng dãy tủ gỗ kia, khi bốn phương tám hướng đều là tủ gỗ nhét đầy ô vuông nhỏ, hắn phảng phất có một loại cảm giác thân ở trong rừng rậm.
Nhất là càng đi vào bên trong, ngăn tủ gỗ lại càng cũ kỹ, hơn nữa góc cạnh cũng có chút mốc xanh.
Không biết có phải là ảo giác hay không, khi đi qua những nơi mốc meo kia, Lý Hỏa Vượng mơ hồ có loại cảm giác bị người ta nhìn chằm chằm.
Dưới sự dẫn dắt của thái giám này, Lý Hỏa Vượng đi tới một vách tường bên trái, trên vách tường mốc meo có những lỗ hổng lớn nhỏ.
Ngay tại thời điểm Lý Hỏa Vượng chưa làm rõ được chuyện là như thế nào, thái giám kia từ trên bàn bên cạnh cầm lấy bút chu sa, viết xuống một ít chữ trên một tờ giấy trắng, lại cuộn tròn tờ giấy đó nhét vào một đốt tre nhỏ, cuối cùng ném vào cái lỗ trên tường.