Back to Novel

Chapter 605

Bán Tiên (1)

Vừa đi ngang qua Đào Nhi, Lữ Tú Tài bỗng nhiên nhìn thấy trên quần nàng có một vệt máu, trong nháy mắt nét mặt trở nên cực kỳ phẫn nộ.

"Bà nội nó! Đã xảy ra chuyện gì! Tên nào ăn gan hùm mật gấu lại dám đụng đến người của Lữ Gia ta! Lão tử giết chết hắn ta!”

Đào Nhi lắc đầu, giọng nói rất nhỏ: "Không có. . . chỉ là kinh nguyệt nguyệt hơi nhiều, không giữ được.”

"Kinh nguyệt là cái gì? Ta hỏi vết máu trên quần ngươi là do đâu mà! Nói với ta kinh nguyệt hay không kinh nguyệt để làm gì!"

Sau khi được Đào Nhi nhỏ giọng giải thích, Lữ Tú Tài mới biết, mỗi tháng phụ nữ đều sẽ có một lần “đổ máu”.

"Thì ra chuyện là như vậy, lúc trước khi ta vẫn còn đi hát hí khúc, tẩu tử luôn có vài ngày thần thần bí bí như vậy, ta hỏi tẩu tử còn bị chửi mắng một trận.”

Lữ Tú Tài sờ bên hông, lấy một chút bạc vụn trong túi nhét vào ngực Đào Nhi, sau đó liền quay người ra cửa:

"Tối ngày mai mua thịt cho ta, lão tử không muốn chỉ ăn mỗi rau xanh! Một đường ăn toàn rau, giờ nhìn thấy rau là ta đã thấy phiền!"

Hắn ta đi về phía sòng bạc, ngoại trừ Lữ Tú Tài, còn có cả đám con bạc nữa, ban đêm Ngân Lang Thành nghiêm cấm việc đi lại, nhưng chỉ cần ở trong sòng bạc cả đêm, có cấm đi lại ban đêm hay không cũng chẳng thành vấn đề gì.

Vừa tới sòng bạc của Quỳ Gia, Lữ Tú Tài móc ra năm đồng tiền mà Lý Hỏa Vượng cho mình, đặt ở trong tay xóc vài cái, trên mặt lộ ra vẻ vô cùng đắc ý, mình có môn kỹ nghệ này, cả một đời không cần phải lo chết đói.

Nhưng khi hắn ta chuẩn bị đi đến vị trí cũ của mình thì lại bị Quỳ Gia vai xăm hoa văn rồng ngăn cản: "Tới rồi, Lữ lang, trước hết cứ thong thả không cần sốt ruột kiếm tiền, ta tìm ngươi có chút việc.”

Hai người tới sân nhỏ phía sau sòng bạc, một nồi lẩu nóng đồng đỏ đang sôi lên sùng sục, từng miếng thịt dê đã được cắt gọn.

Lữ Tú Tài ngồi xuống liền bắt đầu ăn, vừa đúng lúc ở nhà vẫn còn chưa ăn no: "Quỳ Gia có việc gì sao? Có việc gì thì ngươi cứ nói! Năm đó ngươi chứa chấp ta, chính là ân nhân của Lữ Tú Tài ta!”

Quỳ Tam Kim cười lớn rót rượu cho Lữ Tú Tài. "Lữ lang, ta nghe nói ngươi từng đi theo cao nhân?”

"Đó là chuyện đương nhiên! Sư phụ ta! Lý Hỏa Vượng! Hắn là nhân vật tựa như thần tiên vậy! Bị chặt đầu vẫn có thể tự gắn lại! Tai họa yêu ma gì chứ, bọn chúng mà đến lập tức bị hắn làm thành đồ nhậu ngay!" Lữ Tú Tài vỗ ngực bồm bộp, ai không biết còn tưởng rằng hắn ta đang nói chính mình.

"Lữ lang đi theo cao nhân như vậy, chắc chắn cũng rất lợi hại đúng không?"

"Ha ha ha!" Lữ Tú Tài kẹp miếng thịt dê nóng hổi trong nồi nhét vào trong miệng của mình, đắc ý nói: "Tạm được, so với sư phụ thì ta cũng lợi hại bằng bốn phần, không! Sáu phần!"

"Tốt! Quả nhiên xưa nay anh hùng xuất thiếu niên! Bội phục bội phục!"

Lữ Tú Tài cười đắc ý, Quỳ Gia tiếng tăm lừng lẫy còn phải nho nhã lễ độ với mình, giờ phút này hắn ta cảm giác vô cùng mát mặt, trong lòng đều đã tính xem ngày mai ở trên bàn rượu nên thổi phồng câu chuyện lên cho các huynh đệ nghe như thế nào rồi.

Hắn ta hoàn toàn không chú ý tới, Quỳ Tam Kim trước mặt đang giả vờ nhíu mày.

"Lữ lang à, hiện giờ ta có một chuyện phiền toái khó giải quyết, có thể nhờ ngươi ngươi giúp đỡ một chút có được hay không?"

"Một vị huynh đệ đồng sinh cộng tử với ta không biết xui xẻo thế nào lại đụng phải một thứ gì đó, trở nên điên khùng, ta đã tìm vô số hòa thượng đạo sĩ đến đều không giúp được gì."

"Nếu Lữ lang thật sự có thể giúp ta chuyện này, vậy sau này ta kiếm được tiền sẽ chia cho ngươi tám phần!"

“Tám phần? Thế này chẳng phải dốc hết vốn liếng sao?" Nghe được số lượng thù lao từ chỗ Quỳ Tam Kim, nước miếng của Lữ Tú Tài đều sắp chảy xuống thành dòng rồi.

Nhưng ngay khi hắn ta chuẩn bị mở miệng đáp ứng thì lập tức tỉnh táo lại.

Chỉ có người trong nhà mới biết nhau, loại chuyện trúng tà như thế này thì Lữ Tú Tài đi theo sư phụ một thời gian, hắn ta cũng đã gặp không ít chuyện đời, trong đó có thứ lợi hại, cũng có loại không lợi hại.

Mặc dù sư phụ đã từng nói với mình rằng năm đồng tiền này có thể chém tà, nhưng mình cũng chưa từng thử.

Nhìn thấy Lữ Tú Tài xoắn xuýt một phen, Quỳ Tam Kim lập tức thất vọng thở dài: "Thôi được, ta cũng không trách ngươi, loại chuyện như thế này đúng là không phải chuyện mà người bình thường có thể giải quyết được.”

Bị đối phương kích thích như vậy, đầu óc Lữ Tú Tài lập tức nóng lên:

“Mợ nó, để ta làm! Người chết thì đều đã bị kéo lên trời rồi, làm gì có ai có thể bất tử vạn năm, Lữ Gia ta lại đi sợ chuyện cỏn con này? Lý Hỏa Vượng làm được, dựa vào cái gì ta lại không làm được?"

Hơn nữa, chẳng may thật sự đấu không lại, chỉ cần vẫn còn năm đồng tiền kia, chạy trốn hẳn là không thành vấn đề gì.