Back to Novel

Chapter 566

Bạch gia

Tùy theo Cao Trí Kiên dùng bàn tay run rẩy bôi máu lên sách, trong phút chốc nội dung hoàn toàn khác nhau hiện ra ở trước mắt hắn ta, đây là một cuốn công pháp tu luyện của Binh Gia!

Cao Trí Kiên trợn to đôi mắt, hai chân ngồi xếp bằng, dựa theo ghi chép trên sách, trong và ngoài người ngưng tụ sát ý, hơn nữa dồn tất cả sát ý thành một, vận khí tuần hoàn chu thiên.

Cao Trí Kiên tuần hoàn từng vòng, ngồi xếp bằng giống như La Hán trừng mắt trong ngôi chùa, khiến người không dám nhìn thẳng, từng luồng huyết khí như có như không chui ra từ người hắn ta, thân thể dường như cũng lớn hơn một chút.

Trùng hợp có một con sâu bay tới, Cao Trí Kiên liếc qua, con sâu nháy mắt thân thể cứng ngắc, ngã xuống đất chết bất đắc kỳ tử.

"Ăn cơm! Ăn cơm!!!" Dương Tiểu Hài kêu to khiến Cao Trí Kiên chậm rãi khép mắt lại.

Khi hắn ta lại mở mắt ra thì biến trở về Cao Trí Kiên chất phác.

Nhìn bộ dạng của Bành Long Đằng khiến Cao Trí Kiên cảm thấy thứ này nguy hiểm, cho nên hắn ta muốn thử trước, nếu dùng tốt sẽ nói cho người khác.

Cao Trí Kiên đi đến cái giếng trong sân, kéo lên một thùng nước giếng lạnh đổ ụp xuống đầu, gột rửa mồ hôi trên người, mặc quần áo đàng hoàng, mở cửa ra đi hướng nhà bếp.

Sau khi đến nơi, Cao Trí Kiên trông thấy người khác vừa húp cháo vừa ăn bánh bao thịt thơm phức.

Không có người quản, bọn họ tỏ ra rất tùy ý, mặc kệ nam nữ ngồi xiêu vẹo, vừa ăn cơm một bên tán gẫu.

Cao Trí Kiên cầm lấy thố, dùng đũa gắp năm mươi cái bánh, một người ngồi xuống ăn, hắn ta không múc cháo mà là trực tiếp rót một chén giấm chua đen thui.

Trước tiên cắn một cái, chấm phần khuyết vào giấm chua rồi nhét vào trong miệng, Cao Trí Kiên ăn rất chậm, thường nhìn hướng cửa.

Chờ người dần đi hết, Dương Tiểu Hài nghi hoặc gãi đầu:

“Tiểu Mãn sư tỷ lại không ăn sao?"

Suy nghĩ một lúc sau, Dương Tiểu Hài dùng đĩa úp lại chén bánh bao, dẫn theo người phụ nữ mặt tròn rửa nồi rửa lồng hấp.

Cao Trí Kiên thấy cảnh này thì cầm chiếc bánh bao cuối cùng trong thố nhét vào miệng, bưng giấm chua còn lại uống một hơi cạn sạch, cầm lấy chén bánh bao đi ra ngoài.

Mục tiêu của hắn ta rất minh xác, từ đường Bạch gia. Cao Trí Kiên xoay ba con khỉ sắp hàng ngang, cửa ngầm hiện ra ở trước mặt hắn ta.

Cao Trí Kiên khom người định đi vào, ngọn đèn trên vách tường đã phát sáng, khiến bậc thang phía trước hơi tối tăm sâu thắm trở nên sáng sủa hơn.

Khi Cao Trí Kiên trở lại đại điện kia liền trông thấy Xuân Tiểu Mãn đang nhỏ giọng niệm cái gì:

"Đệ tử mở mắt thấy trời xanh. Các vị sư phụ ở bên người. Hai mươi bốn vị chư thiên trợ giúp đệ tử nâng thước kéo đao. Kéo đao hóa thành lông ngỗng. Thước sắt hóa thành bấc. Cục đá cong vòng hóa thành bọt nước . . .”

Nghe thấy tiếng bước chân, Xuân Tiểu Mãn quay người lại, trông thấy Cao Trí Kiên thì mắt sáng lên: “Trí Kiên, ngươi nhanh đến xem, có phải là ta niệm sai hay không mà sao không có phản ứng gì?”

Cao Trí Kiên lấy sách từ tay Xuân Tiểu Mãn, quan sát một lúc rồi đưa chén bánh bao qua trước:

“Ăn.”

Sau lần đó, Xuân Tiểu Mãn phát hiện Cao Trí Kiên dường như lấy lại tinh thần, từ nay về sau chỉ nói một chữ, dù sao có thể khiến người khác hiểu ý tứ là được.

"Ta không ăn, ngươi hãy nhìn nội dung trên sách giùm ta trước.” Xuân Tiểu Mãn rất sốt ruột, đẩy chén ra.

Cao Trí Kiên thì nghĩ khác, lại đưa chén tới:

“Ăn.”

Thái độ nếu không ăn sẽ không nói.

Tiểu Mãn bất đắc dĩ nhận lấy, nhưng cắn miếng nhỏ nhanh chóng ăn xong bánh bao, vừa ăn vừa hỏi:

"Miểu Miểu trở về chưa?”

Cao Trí Kiên xem cuốn sách, lắc đầu.

“Nha đầu chết tiệt kia rốt cuộc đi đâu, cũng không biết gửi thư cho ta.”

Xuân Tiểu Mãn mới oán trách câu trước, chợt nghĩ tới cái gì, giật thót tim nói:

“Ngươi nói xem có khi nào muội ấy . . .”

Nói xong Xuân Tiểu Mãn lại vội tự an ủi mình:

“Không đâu, muội ấy sẽ không lại làm chuyện điên rồ."

Xuân Tiểu Mãn vừa ăn vội vừa suy nghĩ lung tung mất tập trung, lẽ tất nhiên mắc nghẹn, ôm cổ nấc cụt.

Cao Trí Kiên buông cuốn sách xuống, bàn tay to lớn vỗ nhẹ lưng Xuân Tiểu Mãn cho cô hết sặc.

Xuân Tiểu Mãn thở hào hển, quay đầu lại nói với Cao Trí Kiên:

“Hay là vậy đi, chúng ta triệu tập mọi người đi chỗ Miểu Miểu biến mất lại tìm thêm một lần, không có chút xíu tin tức khiến ta không yên tâm.”

“Ừm.” Cao Trí Kiên gật đầu.

Xuân Tiểu Mãn tiếp tục ăn bánh bao, Cẩu Oa cầm thư kích động từ bên ngoài lao xuống:

“Này! Bạch sư muội gửi thư!”

Xuân Tiểu Mãn vội đứng bật dậy:

“Muội ấy đang ở đâu? Trong thư viết cái gì?”

“Ngươi hỏi ngộ không, ta đâu biết chữ.” Cẩu Oa đưa thư cho Cao Trí Kiên ở một bên.

Sau đó Cao Trí Kiên thuật lại, Xuân Tiểu Mãn mới biết Bạch Linh Miểu không sao, cô đi Thượng Kinh làm chút việc, chờ khi nào hết bận sẽ về.