Bạch Linh Miểu đứng nhìn xuống Lý Hỏa Vượng nằm trên giường, khóe miệng hơi nâng lên, từ từ cởi quần áo, cúi đầu hôn hắn.
Lý Hỏa Vượng nói với thiếu nữ đè lên người mình:
"Trên người của ta còn có vết thương.”
"A, vậy chẳng phải là càng tốt, dù sao huynh không chết được, còn nữa, lúc trước huynh chưa nói cho ta biết, rốt cuộc ai là Dương Na?!"
Trong một khoảng thời gian, chỉ khâu vết thương của Lý Hỏa Vượng đứt từng khúc.
Thật lâu sau, Bạch Linh Miểu nằm giang tay giang chân trên giường chảy đầy máu, gác chân trái lên ngực Lý Hỏa Vượng, vừa thở hổn hển vừa cười khúc khích.
Lý Hỏa Vượng đang định nói cái gì, chân trái thon dài trắng nõn của Bạch Linh Miểu nhấc lên rồi rơi mạnh xuống, khiến hắn vốn đã yếu suýt tắt thở.
“Về chuyện Nhị Thần, huynh nghĩ ta không biết sao? Hiện tại lại thêm một Dương Na, nữ nhân của huynh cũng nhiều nhỉ, Lý Hỏa Vượng.” Bạch Linh Miểu rít qua kẽ răng, dường như hành động lúc trước là vì trả thù.
Cùng một sự tình, Bạch Linh Miểu bị sát khí nhập thể và Bạch Linh Miểu lúc chưa bị có phản ứng hoàn toàn khác nhau.
Lý Hỏa Vượng vuốt nhẹ chân Bạch Linh Miểu, cái gì cũng không giải thích, chậm rãi khép mắt lại.
Khi Lý Hỏa Vượng mơ màng sắp thiếp ngủ thì giọng nói của Bạch Linh Miểu bỗng nhiên vang lên: "Nhị Thần là một phần của ta, lỡ như hôm nào ta chết thì huynh hãy xem Nhị Thần là ta, nhưng Dương Na chết tiệt kia thì tuyệt đối không được!"
“Nếu ả xuất hiện ở trước mặt huynh thì đừng trách ta không chừa tình cảm phu thê!”
Lý Hỏa Vượng mang theo mấy phần bất đắc dĩ mở mắt ra, nhìn bên cạnh mình:
"Dương Na chỉ là một ảo giác, muội có cần ghen ăn tức ở với ảo giác không?”
Nhưng lúc này, Bạch Linh Miểu nằm bên cạnh Lý Hỏa Vượng không biết đổi thành Nhị Thần từ khi nào.
Lần này Nhị Thần không đội khăn trùm đầu đỏ, bộ dạng kỳ lạ hoàn toàn bại lộ ở bên ngoài.
Cái miệng dài mảnh ở nửa bên mặt hơi mở ra, từ bên trong truyền tiếng kêu u oán:
"Lý sư huynh . . . "
Nhìn Nhị Thần trước mặt mình, Lý Hỏa Vượng hơi thất thần, hắn nhìn Nhị Thần mà ngỡ như Bạch Linh Miểu cũ đã quay về.
"Lý sư huynh . . . " Nước mắt chảy ra từ năm con mắt của Nhị Thần, cô giống như cún con bị khi dễ nằm sấp trên ngực Lý Hỏa Vượng, nghẹn ngào.
"Miểu Miểu? Thật là muội?”
Lạnh lẽo xông lên tận óc, phỏng đoán đáng sợ lóe lên trong đầu Lý Hỏa Vượng.
Chẳng lẽ Bạch Linh Miểu không phải sát khí nhập thể, mà là thân thể bị Nhị Thần thay thế? Cô bị ép biến thành Nhị Thần?
Lý Hỏa Vượng ôm Nhị Thần, biểu cảm dữ tợn nhìn phòng trọ trống rỗng:
“Nhị Thần! Ngươi ra đây! Chuyện này rốt cuộc là sao?”
Ngay lúc này, Lý Hỏa Vượng cảm giác thân thể lông lá trong vòng tay trở nên bóng loáng.
Bạch Linh Miểu tóc trắng mắt hồng lại xuất hiện ở trong ngực Lý Hỏa Vượng, trêu tức nhìn hắn:
“Đại Thần, Nhị Thần có gì khác đâu?”
“Với huynh thì ngủ với ai mà chẳng được? Dù sao huynh không kén chọn.”
“Ngươi nói rõ ràng cho ta nghe! Rốt cuộc ngươi là ai?"
Khi Lý Hỏa Vượng nghiêm túc thì trông rất đáng sợ, đặc biệt là toàn thân hắn đầy vết thương.
Nhìn Lý Hỏa Vượng cực kỳ đáng sợ, Bạch Linh Miểu mỉm cười dựa vào ngực của hắn, đổi một góc độ thoải mái dụi nhẹ.
“Nhìn huynh sợ quá kìa, mau nằm xuống, ta sẽ từ từ giải thích cho huynh nghe.”
Cơ thể căng cứng của Lý Hỏa Vượng thả lỏng xuống, nhưng trái tim của hắn đau nhói, Bạch Linh Miểu ở trước mặt rốt cuộc là Đại Thần hay là Nhị Thần?
Phải làm rõ chuyện này, vì nó quyết định kế tiếp chính mình sẽ làm như thế nào.
Bạch Linh Miểu nheo mắt suy nghĩ một lúc, bất chợt bật cười.
"Ngươi cười cái gì, nhanh nói đi!”
“Ài, chuyện này thật sự không biết bắt đầu nói từ đâu, cảm giác đó khó mà dùng lời lẽ tầm thường để giải thích.”
“Vậy hãy dùng lời đơn giản nhất mà nói, càng đơn giản càng tốt.”
Nghe lời này, Bạch Linh Miểu cẩn thận suy nghĩ một hồi rồi chậm rãi mở miệng nói: "Hỏa Vượng à, huynh thân thể của con người có cái gì không? Hoặc nên nói dùng cái gì hợp thành con người?”
Lời này khiến Lý Hỏa Vượng nhíu mày, hắn không biết đối phương nói mấy lời vớ vẩn này để giải thích cho cái gì.
“Ài. Hỏa Vượng, huynh đoán thử đi, đoán đi nào.” Hành động làm nũng của Bạch Linh Miểu khiến Lý Hỏa Vượng rất không thích ứng, cô từ trước đến giờ sẽ không làm như vậy.
"Nhục thể phàm thai?"
“A à.” Bạch Linh Miểu nhẹ lắc đầu: "Nói sao đây, nếu cứng rắn giải thích thì con người hình thành từ mười tình tám khổ. Mười tình là vui, giận, buồn, tham, sân, si, sợ, yêu, ghét. Tám khổ sinh, lão, bệnh, chết, oán ghét gặp nhau, yêu biệt ly, cầu không được. Ngũ uẩn thịnh.”*
(*) Oán ghét gặp nhau: Ghét nhau nhưng vẫn phải gặp thường xuyên, sinh ra khổ.
Yêu biệt ly: Yêu nhau nhưng phải chia xa, sinh ra khổ. Có khi là còn sống nhưng không thể gần nhau, có khi là một người sống một người chết âm dương cách biệt.
Cầu không được: Mong muốn thứ gì nhưng mãi không thể có được nó, sinh ra khổ.