Mới đến đầu thôn, cánh đồng hoa hiện ra trước mặt họ, có thể nhìn ra được cánh đồng hoa được cắt tỉa tỉ mỉ, không có một cọng cỏ dại.
“Ai đó? Đi ra!”
Một tiếng quát lớn khiến Lý Hỏa Vượng đương nhiên rút trường kiếm ra ba tấc, sát khí ngùn ngụt bao toàn thân.
Mọi người đều lấy ra vũ khí, chỉ hướng một chỗ tường thấp.
Khi thấy một đôi giày thêu bước ra, Lý Hỏa Vượng lập tức nhớ đến lời của Ký Tướng, vội cúi đầu tránh đối diện với đối phương.
Nhưng khi thấy đôi giày hoàn toàn hiện ra trước mặt mình thì tim Lý Hỏa Vượng giật thót, đôi chân này khá quen mắt.
"Không đúng! Đây là chân của Miểu Miểu!”
Lý Hỏa Vượng vụt ngẩng đầu, quả nhiên nhìn thấy một khăn trùm đầu đỏ quen thuộc.
Lúc này lưỡi dao loang lổ gỉ sét của Hồng Đại đã bay về phía cô ấy.
Mắt thấy đao kia sắp đâm trúng Nhị Thần, kiếm tiền đồng trong tay Lý Hỏa Vượng bỗng biến dài, đồng tiền nối liền thành một mảnh, tựa như roi dài đánh bay đao gỉ của Hồng Đại.
"Đợi đã!" Vẻ mặt của Lý Hỏa Vượng cực kỳ nghiêm túc nhanh chóng lao qua, chặn giữa hai nhóm người: “Các vị! Nàng không phải Tâm Trọc! Nàng là nội nhân của tại hạ!”
Ký Tướng buông hủ mộc như ý xuống, có chút nghi hoặc hỏi:
“Nội nhân của ngươi? Ta không tin! Ngươi kêu nương tử của ngươi tháo khăn trùm đầu xuống, đừng để là Tâm Trọc lừa dối trốn đi.”
Chưa đợi Lý Hỏa Vượng đồng ý, Thân Đồ Cương dùng tay vỗ nhẹ trống da treo bên hông, Nhị Thần cũng vỗ trống đáp lại, tiếng trống quanh quẩn, giống như đang trao đổi cái gì.
Khi tiếng trống ngừng, một tay Nhị Thần kéo khăn trùm đầu đỏ xuống.
“Ôi mợ ơi, Đây là cái gì! Nhĩ hiền đệ, thứ này thật sự là nội nhân của ngươi sao?”
Nhìn khuôn mặt đáng sợ mặt người và thú hỗn hợp với nhau của Nhị Thần, những người khác bị giật mình.
Lý Hỏa Vượng mặc kệ bọn họ, kéo Nhị Thần đi xa mấy bước, biểu cảm nghiêm túc hỏi:
“Sao ngươi ở đây? Miểu Miểu đâu? Nàng có đi theo không?”
Nhị Thần lắc đầu, sau đó run rẩy lại gần, hai tay ôm eo của Lý Hỏa Vượng siết chặt, mắt thú họ nhà mèo to hơn người bình thường gấp ba lần lộ ra tình yêu cố chấp:
"Tướng công . . . Thiếp thân nhớ ngươi.”
Răng nhọn cắn nhẹ cổ Lý Hỏa Vượng, hai cái lưỡi quấn quanh chui ra ngoài không ngừng liếm láp.
"Còn chưa xong sao!" Lý Hỏa Vượng kéo Nhị Thần đứng ngay ngắn, biểu cảm nghiêm túc nhìn cô ấy chằm chằm: "Ta hiện tại không rảnh dây dưa với ngươi, nơi này rất nguy hiểm, lập tức rời đi!!"
"Tướng công đang lo lắng cho ta?” Nhị Thần há to mồm máu đến tận sau tai.
Biểu cảm của Lý Hỏa Vượng cực kỳ nghiêm túc tới gần một bước, ôm đầu của Nhị Thần, nhìn thẳng vào con mắt to nhất trên mặt cô ấy, gằn từng chữ:
"Rời đi nơi này! Lập tức!!"
“Được.” Đầu lưỡi dài liếm mặt của Lý Hỏa Vượng, trên mặt Nhị Thần mang theo nụ cười kỳ dị xoay người rời khỏi thôn này.
“Nương?” Âm thanh bên tai khiến sắc mặt của Lý Hỏa Vượng càng khó coi hơn: “Câm mồm, nàng ta không phải nương của ngươi!"
"Nhĩ hiền đệ, nàng thật sự là nương tử của ngươi?” Thác Bạt Đan Thanh khiếp sợ đến mức không xoay hột đào nữa.
Không đợi Lý Hỏa Vượng trả lời, Khiêu Đại Thần tên Thân Đồ Cương lên tiếng, ngữ khí hằn học:
"Như thế nào? Ngươi có ý kiến?"
Nói xong, hếch cằm hướng Lý Hỏa Vượng:
“Đại muội tử tốt lắm đấy, đừng cô phụ.”
“Ôi trời, được rồi, đi mau lên, các ngươi rốt cuộc là đến làm việc hay đi du lịch?” Ký Tướng biểu cảm sốt ruột bắt đầu không kiên nhẫn thúc giục.
Lý Hỏa Vượng liếc qua phương hướng Nhị Thần biến mất, thu hồi tâm thần đi theo đám người Ký Tướng vào trong thôn này.
Bàn tính vàng của Ký Tướng lại bắt đầu gảy, phối hợp tiếng xoay hột đào của Thác Bạt Đan Thanh không ngừng quanh quẩn trong thôn.
Lý Hỏa Vượng bỏ qua tạp âm trong đầu, luôn cảnh giác Tâm Trọc có thể xuất hiện.
Đi một lúc, một cái sân đất sụp đổ xuất hiện ở bên trái bọn họ, một gốc cây thạch lựu nặng trĩu qua, có mấy bóng người đứng dưới cây.
Sau khi nhìn kỹ, Lý Hỏa Vượng phát hiện đó không phải người mà là dây leo và cỏ dại mọc thành hình người, bên cạnh thì được dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ.
Trong khi Lý Hỏa Vượng phỏng đoán những người này có phải là Tâm Trọc làm ra hay không thì Hồng Đại ném hai thanh đao gỉ nhỏ bay qua, cắn nát những thực vật hình người này.
“A!”
Một tiếng thét cực kỳ sắc nhọn vang lên ở sâu trong thôn xóm.
"Đi! Theo kịp!"
Thân Đồ Cương vẫn luôn không làm bất cứ chuyện gì bắt đầu hành động, sải bước lao hướng bên kia.
Thân Đồ Cương vừa lao lên vừa dùng tay vỗ mạnh vào trống da bên hông, bắt đầu Khiêu Đại Thần.
Thân Đồ Cương niệm Bang Binh Quyết khác hẳn của Lý Chí hay của Bạch Linh Miểu, ngữ điệu đặc biệt bá khí.
“Thượng phương ngự điểm quỷ thần hạ kinh, phệ yêu thôn ma tứ phương thái bình!! Thỉnh Tiên đến Tiên phải lên tiếng, thỉnh Thần đến Thần phải nghe!”
Trong giây lát, Lý Hỏa Vượng giống như cảm giác được mọi thứ xung quanh bắt đầu phai màu.
Trên người Lý Hỏa Vượng không tự chủ được nổi lên lớp da gà, cậu biết có cái gì đi tới, nhưng cậu không biết đó là cái gì.