"Lý sư huynh, huynh mắc mưa rồi, muội đi nấu cho huynh chút canh gừng giải cảm." Bạch Linh Miểu nói xong liền đứng dậy chuẩn bị đi xuống phòng bếp.
Lý Hỏa Vượng giơ tay, nắm lấy cổ tay của Bạch Linh Miểu: "Miểu Miểu, ta có thể hỏi chút chuyện không? Trong mắt muội, người nhà họ Bạch là người như thế nào?”
"Người tộc muội? Mọi người đều rất tốt, ngày thường đều giúp đỡ nhau, không thích cãi nhau như những nơi khác.” Bạch Linh Miểu trả lời với vẻ rất đương nhiên.
"Lý sư huynh, huynh sao vậy? Sao đột nhiên lại hỏi như vậy?"
"Không... cảm thấy... có chút chuyện gì kỳ quái sao?”
"Không, à đúng rồi, người nhà họ Bạch vào từ đường nhiều hơn những nơi khác một chút. Khi muội còn nhỏ, vì muốn biết rốt cuộc trong đó như thế nào, muội đã không ít lần quấn lấy gia gia của muội năn nỉ ông ấy dẫn muội vào xem xem, nhưng ông ấy luôn nói muội là con gái, không được vào từ đường.”
Nói đến đây, Bạch Linh Miểu nghĩ tới gì đó, lập tức hơi há miệng kinh ngạc.
Vô thức lấy tay che miệng lại.
"Lý sư huynh, chẳng lẽ huynh đã gặp bọn họ rồi? Bọn họ hiện tại đang ở đâu? Cha mẹ muội vẫn ổn chứ?”
Lý Hỏa Vượng cố gắng hít một hơi rồi thở mạnh ra, như thể muốn thở ra hết mọi cảm xúc tích tụ trong lòng, thế nhưng lại không có bất kỳ tác dụng nào.
Cậu rất muốn làm như lời Hồng Trung nói, nói như vậy thì chuyện gì cũng sẽ không thay đổi, nhưng cậu thực sự không làm được.
"Miểu Miểu, thật xin lỗi, bọn họ đều chết rồi, là ta đã giết chết bọn họ.” Bạch Linh Miểu đang ngồi bên giường bỗng đầy sửng sốt, cơ thể đông cứng tại chỗ như tượng điêu khắc.
Lý Hỏa Vượng nằm trên giường chậm rãi kể lại những chuyện đã trải qua trước đó, trong khoảng thời gian này, Bạch Linh Miểu không phát ra bất kỳ âm thanh nào, chỉ có bàn tay đang nắm lấy Lý Hỏa Vượng ngày lúc càng lạnh hơn.
Sau khi Lý Hỏa Vượng nói rõ toàn bộ tiền căn hậu quả, trong căn phòng trở nên yên tĩnh, chỉ có tiếng mưa tí tách bên ngoài phòng đang không ngừng vang lên.
Cùng với việc hàng mi trắng dài kia chớp chớp, hai hàng nước mắt trong veo chậm rãi chảy xuống từ khóe mắt của Bạch Linh Miểu, giọng nói của cô ấy run run.
"Lý sư huynh, là muội đã làm chuyện gì không đúng sao? Tại sao huynh lại muốn giết người của toàn thôn muội?”
Một Bạch Linh Miểu đã cầm cố chiếc vòng tay vàng của mình vì vấn đề lộ phí, một Bạch Linh Miểu bởi vì mình bị thương mà khóc như hoa lê dính hạt mưa, một Bạch Linh Miểu đã mặc sức tưởng tượng về cảnh tượng sống cùng mình sau khi về nhà, đủ loại cảnh tượng hiện lên trong đầu Lý Hỏa Vượng.
"Ta không biết tại sao lại trở thành như vậy, ở phía bên kia ta cảm thấy lạnh quá, ta chỉ muốn đốt chút lửa, ta...ta thật sự chỉ muốn đốt chút lửa, ta thật sự chỉ muốn đốt chút lửa...” Lý Hỏa Vượng yếu ớt giải thích.
Trên mặt Bạch Linh Miểu dần hiện lên vẻ sợ hãi, cô ấy đột ngột rút tay ra khỏi tay Lý Hỏa Vượng, lui về phía sau từng bước từng bước.
Ngay khi cô ấy lùi lại càng lúc càng nhanh hơn và sắp tông cửa xông ra ngoài, Lý Hỏa Vượng đã ôm lấy cô ấy từ phía sau.
Ngũ quan như tượng gỗ kia trên khuôn mặt Bạch Linh Miểu lập tức sụp đổ, cô ấy liều mạng vùng vẫy, hai tay nắm chặt thành nắm đấm và điên cuồng đánh vào người Lý Hỏa Vượng, phát ra một tiếng hét chói tai từ trong cái miệng rộng đang há to của mình.
Cuối cùng, cô ấy thậm chí còn nhảy lên người Lý Hỏa Vượng, dùng sức cắn xé, cào rách lớp vảy máu màu đen kia.
Nhưng khi nhìn thấy vết thương đang chảy máu kia trên người Lý Hỏa Vượng, cô ấy lại ngừng cắn, hai tay ôm lấy mặt mình, từ từ ngồi xổm trên mặt đất và bắt đầu khóc huhu.
Một người đứng, một người ngồi, hai người cứ như vậy mà ở nguyên tại chỗ.
Đứng ở nơi đó, Lý Hỏa Vương yên lặng nhìn mái tóc bạc trắng của Bạch Linh Miểu, lúc này, chỉ có bản thân cậu biết trong lòng cậu đang nghĩ gì.
Tình trạng này kéo dài rất lâu, khung cảnh trong căn phòng cũng dần tối đi.
Một lúc lâu sau, Bạch Linh Miểu nức nở đứng dậy, không thèm nhìn Lý Hỏa Vượng, đi ra phía ngoài cửa.
Lý Hỏa Vượng lại lần nữa ngăn cô ấy lại: "Không, muội không cần đi, đây là Ngưu Tâm Thôn, đây là nhà của muội, người phải đi là ta.”
Nói xong, Lý Hỏa Vượng xoay người rời đi, cậu cũng không có ý định níu giữ cái gì.
"Thực ra ngươi cũng sớm đã hiểu rồi đúng không? Chỉ cần mở miệng ra, e rằng duyên phận của ngươi và Bạch Linh coi như kết thúc, tại sao ngươi lại còn muốn làm như vậy?”
Vẻ mặt Lý Hỏa Vượng cứng ngắc như gỗ, hoàn toàn không đếm xỉa đến lời nói của ảo giác.
“Bây giờ đã hối hận khi không sử dụng trò lừa dối thiện ý mà ta nói chưa?”
"Lừa gạt chính là lừa gạt. Không có gì là thiện ác cả. Lỗi lầm của ta thì ta chịu, ta bình thản trong lòng.” Lý Hỏa Vượng đột nhiên gầm lên, dọa sợ những sư huynh đệ khác đang tiến sát gần mình.