“Lý sư huynh, Cẩu Oa vô dụng, nhưng bọn muội hữu dụng, huynh muốn vào đó cũng được nhưng bọn muội phải đi theo.” Bạch Linh Miểu mang theo vẻ nghiêm túc hiếm thấy, một tay cầm roi một tay cầm trống.
Mặc dù Bạch Linh Miểu luôn có dáng vẻ mềm yếu, nhưng ngoài mềm trong cứng, trong một số chuyện, cô ấy luôn có chủ kiến của riêng mình.
Lúc này, Cao Trí Kiên cũng đồng thời đứng dậy, một đại hán thật thà chất phác như hắn không nói gì cả nhưng hành động nắm chặt nắm đấm kia của hắn đã tỏ rõ sự quyết tâm của mình.
"Lý sư huynh, nếu Hắc Thái Tuế có thể giúp huynh thoát khỏi bệnh tâm thần, vậy thì bọn đệ sẵn lòng giúp đỡ huynh, người đông cũng có thể phối hợp chăm sóc nhau, hơn nữa bọn đệ không giống như Cẩu Oa.” Xuẩn Tiểu Mãn tay cầm Đạo Linh giải thích một cách có lý có căn cứ.
Nhìn thấy những khuôn mặt đầy vẻ nghiêm túc kia của bọn họ, trong lòng Lý Hỏa Vượng có chút ấm áp: "Được, vậy chúng ta cẩn thận một chút, nếu có chuyện gì không ổn lập tức lui ra ngoài."
Nói xong, cậu dẫn những người khác đi về phía trong hang, thế nhưng lần này, Tôn Bảo Lộc vẫn lại lần nữa chặn đường của cậu.
“Đệ có thôi đi không? Tránh ra.” Sắc mặt Lý Hỏa Vượng trở nên lạnh lùng.
Trong mắt Tôn Bảo Lộc tràn đầy kích động, cậu ấy đứng ở đó, hay tay run rẩy nới lỏng thắt lưng quần, bắt đầu cởi áo ra: “Lý sư huynh, đệ đã từng vào trong rồi, nếu huynh cảm thấy biến thành như đệ đây là không sao thì đệ tuyệt đối sẽ không ngăn cản huynh nữa.”
"Lý sư huynh, trước đây huynh không phải đã từng hỏi rằng mọi người đều quái dị cả, tại sao đệ lại cứ giấu giếm? Bởi vì đệ không giống như mọi người, mọi người có thế nào cũng vẫn là người mà đệ lại hoàn toàn là quái vật.”
Một góc y phục bị bung ra, Lý Hỏa Vượng nhìn thấy một hố lõm cỡ ngón tay cái phía dưới cổ cậu ấy.
"Đó là cái gì? Tại sao lại có chút giống như cái rốn vậy? Chờ đã, đó chính là rốn, nhưng tại sao rốn của Tôn Bảo Lộc lại mọc dưới cổ?"
“Soạt” một tiếng, Tôn Bảo Lộc cởi bỏ y phục, trần truồng như vậy bày ra trước mặt Lý Hỏa Vượng.
Ngoại trừ Xuân Tiểu Mãn và Bạch Linh Miểu quay sang một bên bởi vì sự khác biệt giữa nam và nữ, những người khác đều há hốc mồm khi nhìn thấy cơ thể của Tôn Bảo Lộc.
“Lão Tôn, đệ đây...sao đệ lại mọc lộn xộn như vậy?” Cẩu Oa nhìn trân trân mà nói.
Nhìn cơ thể của Tôn Bảo Lộc dưới lớp quần áo, Lý Hỏa Vượng cuối cùng cũng hiểu tại sao cho dù là đi vệ sinh hay là đi tắm Tôn Bảo Lộc đều muốn trốn tránh bọn họ rồi, bởi vì cơ thể của Tôn Bảo Lộc hoàn toàn lộn xộn, các cơ quan đều tùy tiện lung tung.
Mông ở vị trí của rốn, rốn lại chuyển lên cổ, một số lông tóc lại mọc loạn ở những vị trí không nên mọc.
Cơ thể cậu ấy hoàn toàn giống như một bức tượng đất phế phẩm do một đứa trẻ tùy tiện nặn ra.
Nhìn vẻ mặt khiếp sợ của bọn họ, sự tủi hổ và buồn bã đè nén trong lòng Tôn Bảo Lộc.
Cậu ấy đã vô số lần nằm mơ thấy khuyết điểm của mình bị người khác phát hiện vì vậy luôn trốn tránh, trốn tránh rồi lại trốn tránh. Nhưng không ngờ rằng cuối cùng lại tự mình chủ động phơi bày ra trước mặt mọi người.
Lý Hỏa Vượng thở dài một tiếng, khập khiễng đi tới, giúp Tôn Bảo Lộc kéo quần lên, mặc quần áo vào.
“Làm sao vậy?” Lý Hỏa Vượng thấp giọng hỏi bên tai cậu ấy.
"Trong hang, có thứ gì đó chạm vào đệ và đệ liền biến thành như thế này, quá tối nên đệ không nhìn rõ là thứ gì, đệ chỉ cảm thấy có chút giống như cây cọ lớn.”
Nhớ lại một số chuyện trong quá khứ, trên khuôn mặt Tôn Bảo Lộc lộ ra vẻ sợ hãi, hai tay run rẩy theo bản năng ôm lấy vai mình.
"Ngày đó đệ còn nhỏ, mới bảy tuổi. Lúc đang chăn thả dê, có mấy con dê chạy vào trong đó, mặc dù người lớn nói rằng trong đó rất nguy hiểm nhưng đệ vẫn cùng bốn đứa trẻ khác cho rằng chỉ tìm ở bên ngoài nên không sao đâu, kết quả năm người chỉ có một mình đệ có thể sống sót ra ngoài.”
Nói xong, Tôn Bảo Lộc khiếp sợ lại lần nữa nhìn Lý Hỏa Vượng với vẻ bức thiết.
"Lý sư huynh, huynh đã cứu mạng đệ và đưa đệ về nhà, huynh có ơn với đệ, đệ không thể trơ mắt nhìn huynh nhảy vào trong hố lửa.”
Đã đến nước này rồi, Tôn Bảo Lộc vẫn còn đang khuyên giải.
Lý Hỏa Vượng khẽ thở dài một tiếng, cậu có thể cảm nhận được sự quan tâm của đối phương: “Đệ biết không? Bên trong rất có thể có Hắc Thái Tuế, đệ biết Hắc Thái Tuế có ý nghĩa như thế nào với huynh hiện tại không?”
Bằng giọng điệu bình tĩnh, cậu giải thích lý do tại sao mình muốn vào trong hang này cho Tôn Bảo Lộc: “Vì vậy huynh phải đi vào, nếu không, huynh thật sự sẽ bị những ảo giác đó hành hạ phát điên. Nó là liều thuốc duy nhất của huynh.”