Back to Novel

Chapter 326

Dương Tiểu Hài

“Ngươi rốt cuộc muốn nói điều gì?”

Kim Sơn Trảo biểu cảm cứng nhắc hàm dưới không ngừng mở ra ngậm lại, nhưng mà không có tiếng gì phát ra từ miệng của hắn

“Bịch!” Dương Tiểu Hài nhắm mắt lại, nặng nề vùi đầu vào dòng nước sông trong vắt thấy đáy.

Sau khi dùng sức lắc mạnh lần, cậu bé bỗng nhiên ngẩng lên, trên mặt lộ ra một tia sảng khoái.

Cậu hoàn thành việc rửa mặt và uống nước trong cùng một lúc.

“Nước ở đây thật là ngọt.”

Lấy tay vuốt những giọt nước đọng trên cằm, Dương Tiểu Hài xách một thùng nước, bắt đầu vội trở về.

Lặn lội đường xa rèn luyện, lại thêm không tiếp tục bị đói. Điều này khiến cơ thể của cậu không còn gầy yếu giống như lúc còn làm ăn xin.

Thân thể có da có thịt hơn, sắc mặt cũng không còn vàng, chiều cao cũng tăng lên một chút.

“Chào buổi sáng Tào Tháo sư huynh.” Dương Tiểu Hài chào hỏi Cẩu Oa đang bị vây quanh bởi nữ nhân.

Nhìn thấy Cẩu Oa không rảnh để ý đến mình, Dương Tiểu Hài cười cười đi về phía cạnh nồi.

Cậu không phải là đứa nhỏ không biết gì, cậu trưởng thành sớm, hiểu được vì sao Cẩu Oa lại nhiệt tình như vâyj.

Dưới nồi vốn không có đốt lửa, bởi vì những người khác vẫn chưa tỉnh, cần chờ sau khi tất cả mọi người tỉnh lại, mới bỏ mì vào nồi.

Thả thùng xuống, cậu lấy một cây củi từ dưới nồi, liền đi về phía Xuân Tiểu Mãn đang chính thức luyện kiếm.

Đi đến bên cạnh ánh sáng lạnh lẽo đang bay múa, cậu giơ cây củi trong tay lên và vẫy nó một cách nghiêm chỉnh.

Cậu rất chăm chú, thậm chí chăm chú giống như Xuân Tiểu Mãn.

Nhìn thấy cảnh này, cổ tay Xuân Tiểu Mãn chuyển một cái, đâm về hướng Dương Tiểu Hài.

Dương Tiểu Hài một hồi luống cuống tay chân, vội vàng ngã về phía sau. Ngã xuống đồng cỏ mềm mại.

Xuân Tiểu Mãn một tay cầm kiếm nói với Dương Tiểu Hài đang ngã trên mặt đất: “Đứng lên, tiếp tục luyện, muốn học, không thể dựa vào tự mình luyện được.”

Trong quá khứ từng có đoạn thời gian, là Lý Hỏa Vượng cùng nàng luyện tập, có điều hiện tại cậu thành ra như vậy, đã không có khả năng lắm.

Dương Tiểu Hài hưng phấn nhẹ gật đầu, giơ cây củi đâm tới.

Cậu sẵn lòng luyện kiếm, không sợ chịu khổ, chờ bản thân luyện được rồi, cho dù bản thân trở về làm ăn mày, người khác cũng không dám khi dễ mình.

Luyện một hồi lâu, sau khi thấy Bạch Linh Miểu từ trong xe bò đi ra.

Xuân Tiểu Mãn vừa thu tay lại, tra trường kiếm vào vỏ, “Đi nấu cơm đi thôi, bọn bọ đều đã tỉnh dậy.”

“Yay!” Dương Tiểu Hài hứng khởi chạy về. Vừa đến cạnh nồi, ngũ quan lập tức nhăn nhó lại.

Cậu phát hiện có người làm thay việc của mình, đang cầm dao đánh lửa nhóm lửa.

Đó là một nữ nhân béo, là một trong những nữ nhân mà trước đây Lý sư huynh cứu ra từ trong ổ thổ phỉ.

Thật ra trước đây lúc ở ….., bởi vì những người cưỡi ngựa kia, đã chết một nhóm, nàng là người may mắn sống sót.

“Tránh ra!” Cậu đi qua, túm lấy dao đánh lửa, đoạt lại vị trí của mình.

Nữ nhân béo kia cũng không giận, mang theo ngại ngùng cười nói: “Tiểu đồng hương, cậu đến rồi?”

Trước đây Dương Tiểu Hài chỉ là thuận miệng nói vài câu, không nghĩ tới đối phương bắt đầu bắt quàng làm họ. Nói là cùng một nơi với mình.

Cậu chán ghét những nữ nhân này, không trượng nghĩa chút nào.

Được Lý Hỏa Vượng cứu, ăn của bọn hắn, uống của bọn hắn lâu như vậy, trước đó ở Quan Khẩu, còn len lén bỏ trốn mất mất người.

Mấu chốt hơn chính là, những nữ nhân này còn lại cứ luôn vô tình hay cố ý cướp đi công việc của mình.

Điều này khiến cho cậu luôn cảm thấy vô cùng ngứa mắt đối với những nữ nhân này, nhất là nữ nhân béo có nốt ruồi dưới cằm ở trước mặt này.

“Đừng gọi ta là đồng hương, ta và ngươi không phải là cùng một nơi.”

Có trời mới biết vì sao lại trùng hợp như vậy, đối phương lại ra đời ở nơi mà mình nói bừa.

Nữ nhân béo cười lên, trên má trái tự nhiên lộ ra một múm đồng tiền nhỏ.

Nàng bắt đầu đi theo bên cạnh giúp đỡ Dương Tiểu Hài, miệng còn không ngừng nói chuyện với đối phương.

“Ấy, tiểu đồng hương, vị hán tử kia tên là gì? Sức lực lớn thật.”

Dương Tiểu Hài quay đầu nhìn về phía xa, nhìn thấy Cao Chí Kiên đang cắn chặt răng nâng cây kích khổng lồ lên, gân xanh trên cổ nổi lên như một con rắn lục.

“Có liên quan gì tới ngươi?” Giọng nói của Dương Tiểu Hài mang theo mấy phần bực bội.

“Tiểu đồng hương đây đang bực ta à?” nàng cười híp mắt vươn tay ra, cạy cạy vết bẩn trên người Dương Tiểu Hài.

“Đừng đụng ta!” Dương Tiểu Hài bỗng nhiên xù lông, lùi nữ nhân béo về phía sau, ấm ức nói: “Ta làm gì ngươi ư, thật không dễ gì gặp được một người đồng hương, ta chỉ muốn thân thiết với ngươi một chút.”

“Ta từ nhỏ đã bị người ta bán đi rồi, lần đầu tiên gặp người cùng quê.”

Dương Tiểu Hài nhìn thấy nàng như vậy, lời nói tàn nhẫn đến miệng lại nuốt xuống.

“Sau này ngươi cứ thành thật ở yên đó là được, đừng giành việc của ta.”

“Ân nhân bị thương rồi, ta...... Ta chỉ là muốn giúp hắn thôi.”