Back to Novel

Chapter 306

Thu hoạch (2)

Vừa suy nghĩ về những điều này, Lý Hỏa Vượng vừa tìm kiếm khắp phòng.

Rất nhanh, cậu đã tìm được một ngăn bí mật, mở ra thì thấy bên trong chứa đầy vàng bạc cũ đủ hình thù, thoạt nhìn có vẻ bẩn thỉu.

Trên mặt Lý Hỏa Vượng vui mừng, lộ phí sau này đã có rồi, cậu nhanh chóng tìm một cái túi đựng rồi bỏ vào trong ngực mình.

Lúc này, hai cha con ở phòng bên cạnh vẫn đang bàn bạc về mánh khóe lừa gạt, tiếng nói không ngừng lọt vào tai cậu.

"Con trai, nhà chúng ta chỉ có một hạt giống duy nhất là con, con phải cố gắng học tốt, nếu con không học được, hương hỏa của Nam Phái chúng ta sẽ bị đoạn tuyệt.”

"Con nhớ rồi cha, con nhất định sẽ cố gắng học, sẽ không phụ công vun trồng của cha."

Nghe thấy lời này, trên gương mặt của Lý Hỏa Vượng lộ ra chút khinh thường, một đám lừa đảo còn lừa ra được sự vẻ vang của gia tộc.

Sau khi nhanh chóng lượn quanh một vòng, Lý Hỏa Vượng tìm thấy hầm ngầm của nhà bọn họ và bước vào. Bên trong chất đầy các loại thịt xông khói và các hũ dưa muối.

Lý Hỏa Vượng mang tất cả những thứ này ra ngoài. Ném qua cho những người khác phía bên kia bức tường.

Cảnh tượng này đặc biệt cổ quái, một hũ dưa tự nổi lềnh bềnh, đến bên góc tường rồi lại chạy qua.

Nếu những người khác nhìn thấy, chắc chắn sẽ bị dọa cho giật mình.

Cuộc trò chuyện giữa hai cha con vẫn đang tiếp tục bên tai.

"Con trai, đợi lần này xuống núi, con hãy lừa về cho ta một nàng dâu, chỉ cần con có thể lừa về được, ta sẽ coi như con đã xuất sư rồi.”

"Cha, vợ cũng có thể lừa sao?”

"Nói nhảm, chỉ cần con thật tâm nói dối, sao không thể lừa chứ? Mẹ con năm đó cũng là ta lừa về, bà ấy hiện tại vẫn mù tịt không biết gì đấy.”

Không biết tại sao càng nghe, lửa giận trong lòng Lý Hỏa Vượng lại càng lớn, Lý Hỏa Vượng dừng công việc trong tay lại: “Có nên giết chết bọn họ không?”

Xuất phát từ nguyên nhân Tọa Vong Đạo trước đây, hiện tại cậu rất căm thù những tên lừa đảo, tốt nhất là kẻ lừa đảo trong toàn thiên hạ đều chết hết đi mới được.

"Đạo sĩ, ngươi không thể làm như vậy, bọn họ quả thực đã làm chuyện sai trái nhưng chí ít tội chưa đến mức phải chết.”

Giọng nói bên cạnh khiến Lý Hỏa Vượng giật mình, cậu phát hiện vị hòa thượng đã lâu không gặp đột nhiên lại hiện ra rồi.

Hòa thượng quay quanh Lý Hỏa Vượng, nói huyên thuyên những câu khuyên người hướng thiện.

Sau khi do dự hết lần này đến lần khác, Lý Hỏa Vượng cuối cùng cũng từ bỏ ý định này.

Hòa thượng nói không sai, mình không thể giết bọn họ.

Mình không thể cứ luôn lấy việc giết người ra làm cách thức duy nhất, nếu không, với cây búa trong tay, sau này nhìn thấy cái gì cũng đều sẽ là đinh, mình sẽ ngày càng trở nên cực đoan hơn.

Có điều tội chết có thể tránh nhưng tội sống thì khó thoát, cậu quyết định lấy sạch hết đồ trong nhà bọn họ, để bọn họ nếm trải cảm giác bị mất đồ.

Sau đó, Lý Hỏa Vượng đã trộm hết sạch mọi thứ trong nhà ngoài nhà bọn họ, chỉ cần là đồ ăn được và đồ đáng tiền, cậu đều trộm đi hết.

"Con trai, lời nói lừa người của con không thể bịa đặt ra, phải có mấy phần giả trộn lẫn với mấy phần thật. Như vậy người khác mới tin.”

"Cha, điều này con biết, nhưng rốt cuộc là mấy phần giả lẫn với mấy phần thật ạ? Trong “Biển Kinh” không nói.”

"Ngu dốt! Đây đương nhiên là nhìn người mà đặt cỗ, người dễ lừa một chút thì nói thật ít hơn, nói dối nhiều hơn.”

"Đối với người khó lừa hơn, nhất là với một số người đặc biệt ngang bướng, con nhất định phải nói lời thật nhiều hơn trước mặt họ, như vậy, đợi đến lúc con lừa gạt thì người ta mới tin con.”

"Hãy nhớ rằng, những gì một kẻ lừa gạt đạt tiêu chuẩn nói ra, trong đó nhất định phải có sự thật.”

"Con nhớ rồi."

Lý Hỏa Vượng vừa định rời đi thì nghe thấy lời này, cậu lại lần nữa đi vào trong phòng.

Lúc cậu trở ra lần nữa, một cuốn sách nửa cũ nửa mới đã nằm trong tay cậu. Phía trên có viết hai chữ xiêu xiêu vẹo vẹo: “Biển Kinh.”

"Ta cho các ngươi lừa!"

"Sao rồi? Lấy đủ hết chưa?” Hư thể của Lý Hỏa Vượng lại nhập lại vào bản thể trước mặt những người khác.

"Lấy đủ rồi, lấy đủ rồi, chúng ta không nhét nổi nữa, có điều Lý sư huynh, những thứ này từ đâu tới vậy?” Cẩu Oa nhét một miếng thịt xông khói vào miệng mình rồi nói.

"Lấy đủ rồi là được, chúng ta vừa đi vừa nói trên đường.”

Từng bước rời khỏi thôn này, những tiếng gào hét thê thảm cũng dần xa bên tai Lý Hỏa Vượng.

"Cha! "Biển Kinh" của chúng ta đã bị người ta trộm mất rồi!"

"Cha! Gà của nhà chúng ta đã bị người ta trộm mất rồi!"

"Cha! Nồi trên bếp của nhà chúng ta cũng đã bị người ta trộm mất rồi!"

Nhiều thứ như vậy, phải mất rất nhiều công sức mới có thể chuyển chúng xuống khỏi con đường núi hiểm trở.

Có điều, nhìn những đồ vật nặng trịch trong tay, ai nấy đều vui mừng hớn hở trên mặt, cuối cùng cũng không đói rồi.