Back to Novel

Chapter 304

Thôn trang

Giờ phút này mặt mũi ai nấy đều phờ phạc, không có cách nào, ăn không no mặc không đủ, chắc chắn sẽ có kết quả như vậy.

Khi đến một vùng đất hơi bằng phẳng hơn một chút, Lý Hỏa Vượng dùng ống tay áo lau mồ hôi trên trán: “Nghỉ ngơi một chút đi.”

Lời này vừa được nói ra khỏi miệng, tất cả mọi người lập tức ngã quỵ xuống, nằm ngang dọc trên mặt đất, thở hổn hển.

Bạch Linh Miểu cẩn thận lấy từ trong ngực ra chiếc bánh vàng cuối cùng, bẻ một nửa bỏ vào lại trước, sau đó đưa một nửa kia đến trước mặt Lý Hỏa Vượng: “Lý sư huynh, này, ăn cơm đi.”

Lý Hỏa Vượng liếc nhìn cô ấy, duỗi tay ra trực tiếp xoa xoa bụng cô ấy, nơi đó lép xẹp.

Hành động này khiến Bạch Linh Miểu cảm thấy xấu hổ, nhưng lại không nỡ từ chối.

"Đừng tiết kiệm, huynh biết sức ăn của muội lớn, cần ăn thì ăn, đừng nhịn đói, chuyện khác cứ để huynh nghĩ cách.”

"Muội thật sự không đói, huynh ăn đi." Bạch Linh Miểu lại đẩy chiếc bánh qua.

Lần này, Lý Hỏa Vượng không thèm nhận lấy nữa, lại mở bản đồ ra, tìm kiếm cách bổ sung lương thực.

Đồ ăn đồ dùng đều không đủ nữa, bắt buộc phải mau chóng bổ sung mới được.

Cậu đã nghĩ qua đến việc cướp bóc thổ phỉ, nhưng nghĩ rằng thổ phỉ có quan hệ với tặc phối quân, Lý Hỏa Vượng đã từ bỏ ý định này.

Thật khó nói rõ rằng những thổ phỉ này rốt cuộc có phải là đồn trạm của người phụ nữ đó không.

Trước đó không dễ gì mới thoát khỏi thành công, chỉ vì chút đồ ăn mà chọc vào tặc phối quân thì không đáng.

"Cướp bách tính thường dân?"

Lý Hỏa Vượng bác bỏ ý tưởng này ngay lập tức, cậu tuyệt đối sẽ không bao giờ làm ra chuyện súc sinh như sư phụ của mình.

Mình là Lý Hỏa Vượng, mình không phải là Đan Dương Tử.

Không cướp thổ phỉ, không ức hiếp bách tính, nhưng lại bắt buộc phải có đủ lộ phí và thức ăn, điều này quả thực có chút khó.

Đúng lúc này, Cẩu Oa ở một bên cười hì hì đi tới, cố gắng tóm lấy chiếc bánh trong tay Bạch Linh Miểu nhưng lại bị cô ấy hất ra.

"Bạch sư tỷ, cho ta đi, Lý sư huynh không đói bụng nhưng là ta đói bụng."

"Không được, hiện tại chỉ còn chút thức ăn này, ăn phần của đệ đi.”

"Ta đã sớm ăn hết phần của mình rồi."

"Vậy đệ nhịn đói đi, đói mấy ngày cũng không chết.”

Cúi đầu chán nản, Cẩu Oa thò tay vào trong bộ quần áo rộng thùng thình và gãi xương sườn của mình.

Cậu ấy quay người lại, nhìn về phía những người khác bên cạnh.

Có điều lần này, mọi người đều không có gì để ăn, ngay cả Dương Tiểu Hài hiểu lòng người nhất cũng không cho cậu ấy.

Ánh mắt cậu ấy từ từ nhìn chăm chăm vào những người phụ nữ được cứu ra từ trong trại thổ phỉ kia.

"Sớm biết trước thì ném những cô gái này đi cho rồi, không làm gì cả, chỉ lãng phí thức ăn, hoàn toàn là gánh nặng."

Câu nói này của Cẩu Oa khiến trên mặt những người phụ nữ đó lộ ra vẻ sợ hãi, luống cuống dựa sát vào nhau.

"Đệ là nam nhân sao? Sao nói nhảm nhiều như vậy chứ.” Xuân Tiểu Mãn không nhìn nổi.

"Vốn chính là vây mà, ta nói sai sao?”

"Đừng... Đừng ném bọn ta đi. Bọn ta có ích, ta biết nơi nào có lương thực, cách đây không xa, ta có thể dẫn các ngươi đi vay mượn.”

Những lời này khiến ánh mắt của những người khác tập trung vào đám nữ nhân kia.

Người nói chính là một người phụ nữ miệng rộng, có thể bị thổ phỉ cướp đi, hiển nhiên nàng ta không chỉ dựa vào miệng rộng.

Nhìn thấy những người khác đều nhìn qua, nữ nhân này bất an cúi đầu xuống.

"Ngươi nói thật sao? Thật sự có thể lấy được đồ ăn sao?"

Lý Hỏa Vượng đi tới, đứng ở trước mặt nàng ta và hỏi.

Cậu đột nhiên phát hiện mình vừa tự đi vào chỗ bế tắc, có một đám người bản địa Hậu Thục dẫn đường còn cần bản đồ gì chứ?

"Ừ... Gần đây có một thôn trang... Dì tư của ta đang ở đó trồng ruộng... ta có thể đi mượn...”

Lý Hỏa Vượng nhìn lại bản đồ trong tay và phát hiện ra rằng không có ký hiệu nào trên đó.

"Haha... Những tiểu thông này quá nhiều, lão phu nào có thể ký hiệu nổi.” Kim Sơn Trảo đi tới, lúng túng giải thích.

"Huynh đệ, không biết thì không biết, ông giả vờ cái gì, ngươi làm chậm trễ biết bao nhiêu việc của tiểu đạo gia.”

Lời chế giễu của Lữ Trạng Nguyên khiến Kim Sơn Trảo đỏ mặt: "Lão ca ca, ta không phải nói nhảm, cả Hậu Thục ngươi biết có bao nhiêu thôn trang như vậy không.”

"Được rồi, không có thời gian để nói chuyện, chúng ta qua đó xem xem, ngươi dẫn bọn ta đến nhà dì tư của ngươi đi.”

Lời nói của Lý Hỏa Vượng giải quyết dứt khoát, khiến tất cả mọi người người vẫn đang nghỉ ngơi đều đứng dậy.

Ngay sau đó, một đám người đi theo người phụ nữ miệng rộng kia đi về phía ngọn núi đá phía xa.

Khi đến dưới chân núi đá cằn cỗi, người phụ nữ miệng rộng không dừng lại mà dẫn theo những người khác bắt đầu trèo lên trên ngọn núi trơ trọi đó.

Lúc đầu còn có đường, nhưng cuối cùng không có đường nữa, phải dùng cả tứ chi mới có thể leo lên.