Back to Novel

Chapter 267

Đạo (Quyển 2)

Cộp cộp cộp!

Móng ngựa không ngừng giẫm lên mặt đất phát ra tiếng vó ngựa trong trẻo đều nhịp.

Bánh chở thùng xe ngựa chậm rãi nghiền qua dấu móng ngựa, tiếp theo là dấu chân rộng lớn của Cao Trí Kiên hằn lên.

Đoàn người đi theo xe ngựa dọc theo lối nhỏ tiếp tục đi về phía trước.

Mỗi người thoạt trông đều có tâm sự, thường thường có người nhìn lén Lý Hỏa Vượng đi dẫn đầu.

Ở trong mắt bọn họ, Lý Hỏa Vượng rõ ràng đã chết, dù ruồi bọ không bay tới, nhưng đã kiểm tra nhiều lần, thật sự chết rồi mà.

Thế nhưng Lý Hỏa Vượng đột nhiên sống lại, tất cả điều này quả thực quá kỳ lạ.

Đương nhiên, còn chuyện kỳ dị nữa, bao gồm Lý Hỏa Vượng đột nhiên ra khỏi nấm mồ, nói linh tinh mấy câu thế giới phát điên rồi xỉu.

Tất cả điều này phát sinh quá nhanh, nhanh đến nỗi bọn họ căn bản không kịp tiêu hóa.

Nếu không phải Lý sư huynh vẫn giữ bộ dạng cũ quen thuộc thì bọn họ suýt tưởng đâu Lý sư huynh bị thứ gì ám.

Duy nhất khiến bọn họ cảm thấy vui mừng là Lý sư huynh tỉnh lại, ngồi thẫn thờ một lúc rồi trở về như cũ.

Khi bọn họ hỏi thăm rốt cuộc phát sinh chuyện gì, nhận một câu trả lời là mọi chuyện đều trôi qua.

Cậu nói qua rồi thì nghe vậy thôi, không ai dám hỏi nữa, người còn sống thì tốt rồi.

“Tạm nghỉ, ăn cơm chiều.” Câu kêu gọi của Lý Hỏa Vượng khiến bánh xe ngừng lăn.

Vài người đi múc nước, một số đi nhặt củi, số khác đi hái rau dại, trải qua nhiều ngày, bọn họ phối hợp khá ăn ý.

Lý Hỏa Vượng không làm gì cả, ngồi đó nương ánh hoàng hôn còn sót lại mở Hỏa Áo Chân Kinh bản dịch ra.

Chữ viết của Anh Tử dần hiện ra trước mắt Lý Hỏa Vượng, tùy theo Đan Dương Tử chết đi, nhận tri biến mất dần quay về với cậu, cậu không còn thất học, đã đọc được nội dung chữ viết.

Việc này cũng có thể từ bên cạnh giải thích, Đan Dương Tử thật sự chết rồi chứ không phải ngụy trang như lúc trước.

Hỏa Áo Chân Kinh là Anh Tử dùng chữ phiên dịch, Lý Hỏa Vượng qua bản dịch dần nắm giữ cách dùng cuốn sách kỳ bí bọc sáp này.

Nhưng thứ này không dễ học, nội dung nói khi thi triển thuật pháp nhất định phải ôm lòng thương hại.

Thi triển thuật pháp mà còn cần điều động cảm xúc, Lý Hỏa Vượng không ngờ tới.

Lý Hỏa Vượng lẩm bẩm đọc chú, sáp ong trên sách dần hòa tan, đụn lại thành cục.

Lý Hỏa Vượng luyện tập chưa được bao lâu thì bị đánh gãy.

"Lý sư huynh, he he, Lý Hỏa Vượng ơi, bận hả?” Cẩu Oa kẹp nách mấy khúc gỗ khô cười cợt đến gần.

Cẩu Oa nhìn quanh, thấy Bạch Linh Miểu hái rau dại chưa về thì lại gần cố ý nói nhỏ:

“Lý sư huynh, ta vì hiếu kính huynh, lúc trước thừa dịp Bạch sư muội không ở có đốt hai người giấy nữ cho mộ của huynh!”

“Hửm?”

Nhìn thấy Lý Hỏa Vượng cau chân mày, Cẩu Oa lấm lét nhìn quanh, tiếp tục gần sát nói nhỏ:

“Lý sư huynh ở bên kia có nhận được hai nữ nhân đó không?”

Câu hỏi của Cẩu Oa khiến Lý Hỏa Vượng không biết nên nói cái gì:

“Ta vốn không chết."

"Ta biết huynh sống, nhưng lúc trước huynh đã chết, ta nghĩ nếu huynh nhận được thì ta sẽ đốt thêm vài nữ nhân trước, chờ ta xuống sau.”

“Ta vốn không chết thì thu cái gì!”

“Nhưng rõ ràng lúc ấy huynh không có hơi thở, chúng ta còn cố ý để huynh ba ngày mới chôn, sao rồi? Huynh không biết bị đầu trâu mặt ngựa câu đến địa phủ báo danh à? Mà địa phủ trông như thế nào nhỉ?”

Lý Hỏa Vượng vẻ mặt không kiên nhẫn quan sát Cẩu Oa, suy nghĩ cố gắng nhanh chóng kết thúc cuộc nói chuyện vớ vẩn này:

"Ta nhận được."

“Ôi, thế thì tốt quá!” Cẩu Oa lộ vẻ mặt hớn hở, vỗ hai tay, vui vẻ nhảy cẫng lên, trong lòng tính toán điều gì đó.

"Nhận được cái gì?" Sau lưng truyền đến giọng nữ làm Cẩu Oa hết hồn.

Cẩu Oa quay đầu thấy Bạch Linh Miểu và Xuân Tiểu Mãn đã hái rau dại trở về, cười xòa nói:

“Không có gì, có gì đâu, tám nhảm với Lý sư huynh chút thôi.”

Cơm chiều hôm nay là mì cục, loại này nấu đơn giản mà ăn cũng gọn.

Chỉ cần bỏ cục bột vào nước lạnh, vo thành cục nửa khô nửa ướt, bỏ vào lòng bàn tay nặn thành cục bỏ vào nồi.

Thấy cục bột nhỏ hơi nổi lên, Bạch Linh Miểu cầm ống mỡ heo bỏ một muỗng to vào chảo sắt đen, cuối cùng bỏ mớ rau dại xanh biếc dễ chín.

Không lâu sau, cục bột màu trắng và rau dại màu xanh lăn lộn trong nước.

Trông thấy cảnh này, lại ngửi mùi thơm bay tới, mọi người nuốt nước miếng. Lặn lội đường xa, mỗi người đều cần bổ sung thể lực.

Cẩu Oa gõ đũa, đắc ý nói:

“Ha, không ngờ Tào Tháo này cũng có lúc suốt ngày ăn bột mì, biết đi đâu nói lý đây.”

Bát thứ nhất nóng hổi vừa chín tự nhiên là thuộc về Lý Hỏa Vượng.

Bạch Linh Miểu bưng tới trước mặt Lý Hỏa Vượng, nhìn cậu vươn ra hai tay nhận lấy bắt đầu ăn, trên mặt cô ấy tràn ra nụ cười vui sướng.

Lý sư huynh thật sự không lừa cô ấy, tay đứt thật sự mọc lại.