Lý Hỏa Vượng vừa luồn tay vào miệng của Tĩnh Tâm sư thái gỡ giúp giấy dầu, vừa hỏi:
“Sư thái, đa tạ lúc trước chỉ điểm, nếu không có sư thái giúp e rằng ta đã chết từ lâu.”
Tĩnh Tâm sư thái không ngừng được, tập trung tất cả chú ý vào bao bánh, tọng đầy mồm.
Lý Hỏa Vượng không sốt ruột, yên lặng đứng ở một bên nhìn Tĩnh Tâm sư thái ăn bánh.
Một bao bánh đậu xanh khoảng gần 2kg, người thường có thể ăn rất lâu, nhưng đối với sư thái thì chỉ là món ăn vặt.
Khi ăn chỉ còn lại vài miếng, Tĩnh Tâm sư thái cố chịu đựng ngừng lại, dùng giấy dầu bọc lại bánh đậu xanh đặt ở một bên.
"Sư phụ của ngươi mất rồi? Để ta xem.” Tĩnh Tâm sư thái vươn đuôi tay với kẽ tay dính đầy vết bẩn đen hướng về Lý Hỏa Vượng.
Tĩnh Tâm sư thái tỉ mỉ sờ bụng của Lý Hỏa Vượng rồi chậm rãi thu tay về.
“Ừm, đúng rồi, sư phụ ngươi xác thực đã không còn, đám người của Áo Cảnh Giáo thật sự có ích.”
Lý Hỏa Vượng nhìn thoáng qua Đan Dương Tử đứng ngay gần đó, cậu phụ họa gật đầu: “Xác thực, điểm này còn phải đa tạ sư thái hỗ trợ."
"Nếu đa tạ sao ngươi không mua nhiều chút? Mua có hai ký bánh cho ta nhét kẽ răng à?”
Tĩnh Tâm sư thái nói rồi cầm bánh ngọt còn lại lên tham lam ngửi, sau đó nhét vào nếp nhăn thịt mỡ của mình.
“Biết rồi, lần sau bái phỏng nhất định mang đến."
“Là ngươi nói đấy nhé, ta nhớ kỹ, về chuyện ăn ta ghét nhất người khác nói không giữ lời."
Hai người nói chuyện ngữ khí rõ ràng khác với lúc trước, trở nên thân thiết rất nhiều.
"Đúng rồi, sư thái, lúc trước bà nhờ Bạch sư muội nhắn lại, kêu ta trở về một chuyến là có chuyện gì muốn dặn dò à?”
Lý Hỏa Vượng hỏi câu này khiến Tĩnh Tâm sư thái bắt đầu trầm tư.
Nàng suy tư thật lâu sau mới lại lần nữa mở miệng: “Ngươi kế tiếp định đi đâu?"
“Đưa sư huynh muội khác về nhà."
“Đưa xong rồi sao nữa?”
“Đi tìm biện pháp giải quyết Tâm Tố.”
Nói đến đây thì ngữ khí của Lý Hỏa Vượng vô cùng bình tĩnh nhưng kiên quyết.
Tĩnh Tâm không ngạc nhiên với câu trả lời của Lý Hỏa Vượng:
“Hài tử này thật bướng bỉnh, cứ việc tìm, đụng tường rồi mới biết quay đầu.
“Vậy đợi khi nào đụng tường rồi tính, nếu ta vẫn luôn mắc kẹt giữa hiện thực và hư ảo thì không tốt hơn chết bao nhiêu.”
“Ừm, nói hay lắm, nói hay lắm.”
Thấy phản ứng đó của đối phương, Lý Hỏa Vượng động ý niệm:
“Sư thái có chỉ điểm gì về cách thoát khỏi Tâm Tố không?”
“Ta có cách nào đâu, nếu có thì nhi tử của ta sẽ không phát điên, ngươi muốn tìm, ta không ngăn cản ngươi, như vậy đi, ta bán cho ngươi một món binh khí dùng để tự bảo vệ trên đường đi.”
"Binh khí?" Lý Hỏa Vượng thuận theo hướng ngón tay Tĩnh Tâm chỉ nhìn về phía góc tường đen ngòm, một cây kiếm chống xéo ở góc dơ bẩn.
Lý Hỏa Vượng đi qua, vươn tay chộp lấy, suýt không nhấc lên được, thanh kiếm cực kỳ nặng.
Cầm thanh kiếm này, Lý Hỏa Vượng đi tới trước mặt Tĩnh Tâm sư thái, cầm chuôi kiếm rút nhẹ, trong phút chốc sát khí dày đặc đến mức tận cùng tràn ngập toàn bộ phòng ở.
Sóng nhiệt không ngừng ập vào mặt Lý Hỏa Vượng, khiến đôi mắt cậu đỏ rực, thân thể không kiềm được run rẩy. Lý Hỏa Vượng cảm giác được có cái gì theo chuôi kiếm truyền vào người mình.
Lý Hỏa Vượng dốc hết sức lực toàn thân đẩy trường kiếm vào vỏ, hết thảy chậm rãi hồi phục bình thường, cậu sợ hãi thở gấp.
“Thứ của Binh gia có chút sát khí là bình thường, người thường sử dụng dễ bị cắn chủ, nhưng ngươi là Tâm Tố thì không sao, chút sát khí nhỏ này không xua tan Mê Võng của ngươi được.”
“Kiếm này có thể giết người cũng có thể chém họa, mang theo phòng thân khi đi đường cũng tốt, về sau thì đừng dùng Đại Thiên Lục, nhìn rất đau.”
Lý Hỏa Vượng rung động nhìn trường kiếm trong tay, dù cậu hoàn toàn mù tịt về mặt này nhưng vừa rồi lộ ra một chút đủ khiến cậu biết thanh kiếm này không tầm thường, tuyệt đối là thứ tốt.
"Sư thái mới nói là bán kiếm này cho ta? Nhưng hiện tại ta không trả tiền được.”
“Không có thì ghi nợ, ba vạn lượng hoàng kim chắc đủ chứ, coi như tiền lời. Ngoài ra lỡ như, ta chỉ nói là lỡ như, ngươi thật sự tìm được biện pháp thoát khỏi Tâm Tố thì phải nói cho ta biết.”
Lý Hỏa Vượng biểu cảm cực kỳ phức tạp nhìn sư thái trước mắt mình, cậu nghe hiểu được câu nói đầu chỉ là đùa, thứ Tĩnh Tâm sư thái thật sự muốn là nửa câu sau.
Nhìn sư thái trước mặt mình, Lý Hỏa Vượng một tay nắm kiếm, cực kỳ trịnh trọng vái chào Tĩnh Tâm sư thái:
"Đa tạ sư thái ban kiếm! Chỉ cần ta có thể luôn sống, về sau sẽ báo đáp hậu hĩnh!”
Lý Hỏa Vượng không giỏi ăn nói, so với nói bằng lời thì cậu càng chú trọng hành động hơn.
Ai tốt với mình, ai xấu với mình, trong lòng cậu biết rõ.
Nghe lời này, Tĩnh Tâm sư thái hơi không vừa ý nói:
“Ai bảo là ban cho ngươi, bán nhé, đừng hòng ăn quỵt, ba vạn lượng kèm tiền lời, không được thiếu một đồng, ngươi phải trả!”