Back to Novel

Chapter 1405

Điều không ngờ tới (2)

Nếu cái chết của Tư Mệnh có thể cắt đứt nhân quả, vậy thì tiếp tục cắt đứt là được rồi, sau khi cắt đứt đến tất cả Tư Mệnh đều không tồn tại nữa, vậy mình cuối cùng có thể an tĩnh chữa trị khỏi cho mình, sau đó quay trở lại xã hội.

Thế giới quan đủ dùng là được, về phần thế giới này rốt cuộc như thế nào, hắn thật sự không quan tâm chút nào cả.

Lý Hỏa Vượng vừa nghĩ vừa cố gắng tìm kiếm trên du thuyền.

"Anh đang tìm cái gì vậy?" Ba Thành Thanh nhìn Lý Hỏa Vượng đang cầm phao cứu sinh nhìn xuống đất và hỏi.

"Ta phải xem xem lần này Xúc Xắc có đi theo hay không?" Lần trước, Xúc Xắc xuất hiện trước mặt mình, rất khó có thể cam đoan rằng lần này ông ta sẽ không đi theo hắn.

"Xúc xắc? Đây không phải thuyền đánh bạc. Nào có Xúc Xắc chứ?"

"Nói cho ngươi rồi ngươi cũng không hiểu. Có thời gian nói nhảm, không bằng giúp ta cùng tìm đi."

Có điều lần này khác với lần trước, Lý Hỏa Vượng không tìm thấy Xúc Xắc trên thuyền.

"Ông ta thật sự không lén theo mình? Tên tiểu tử Xúc Xắc này cũng nghe lời?" Ý nghĩ này lướt qua trong đầu Lý Hỏa Vượng, hắn lắc đầu thật mạnh, đi về phía khoang hàng.

Tìm kiếm khắp con thuyền một vòng chỉ còn ở đó là chưa tìm nữa, đối với Xúc Xắc, hắn vẫn cảm thấy phải nghiêm túc một chút, thứ này không phải là một cái đèn tiết kiệm dầu, vậy mà lại dám nhúng tay vào cuộc giao chiến của Tư Mệnh, chắc chắn là có bàn tính của riêng mình.

Muốn khiến ông ta ở phía bên kia giúp mình thì mình phải cố hết sức giữ chặt ông ta mới được, chỉ cần mình muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể tìm thấy ông ta, bất cứ lúc nào cũng có thể lấy mạng ông ta.

Khi đến khoang hàng của du thuyền, Lý Hỏa Vượng ngạc nhiên khi phát hiện bên trong không chỉ có container hàng hóa mà còn có rất nhiều ô tô được gom đống ở đó, giống như một gara dưới lòng đất.

“Xúc Xắc sẽ trốn ở một nơi như thế này sao?” Lý Hỏa Vượng cúi xuống và cố gắng không bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào.

Ngay lúc Lý Hỏa Vượng đang nhìn xuống gầm của một chiếc xe, đột nhiên cảm thấy phía sau có người đang nhìn mình, nhưng khi hắn nhanh chóng đứng dậy kiểm tra thì lại không có gì cả.

"Có ai ở đó không?" Giọng nói của Lý Hỏa Vượng vang vọng trong khoang hàng nhưng không có bất cứ phản hồi nào cả.

Sau đó hắn lại đầy vẻ hoài nghi hỏi: "Xúc Xắc? Là Xúc Xắc sao?"

Lý Hỏa Vượng lại đi về phía trước mấy bước, hắn đột nhiên dừng lại, hơi ngẩng đầu lên ngửi ngửi xung quanh, sắc mặt trở nên tái xanh.

Sau đó Lý Hỏa Vượng vội vàng lấy điện thoại di động ra gọi cho Triệu Sương Điểm đang ở trên boong tàu: "Alo, ta đang ở khoang hàng, chị và Thanh Vượng Lai tới đây đi, ta có chuyện muốn tìm hai người."

Một lúc sau, hai người đã đến trước mặt Lý Hỏa Vượng, không chỉ có bọn họ mà những người khác cũng theo sau họ.

"Sao vậy?" Thanh Vượng Lai hỏi.

"Cậu hỏi ta sao vậy, không phải nên hỏi rõ các cậu đang làm gì sao?"

Lý Hỏa Vượng quay đầu nhìn về phía các loại thùng hàng lớn nhỏ cố định trên mặt đất phía sau: "Na Na, ra ngoài đi, anh biết em theo tới rồi."

Sau vài giây, phía trước của một thùng hàng lớn được một người mở ra như một cánh cửa, Dương Na mím môi cúi đầu đi đến bên cạnh Lý Hỏa Vượng, vươn tay nắm lấy nắm tay đang siết chặt của hắn.

"Có thể giải thích cho ta được không? Đây rốt cuộc là sao vậy?" Lý Hỏa Vượng nhìn hai người trước mặt, giọng điệu bắt đầu trở nên vô cùng nặng nề.

"Ta nói rồi, ta không muốn để cô ấy dính líu vào, các người cứ phải làm chống lại ta đúng không?"

"Nếu đã như vậy, hay là ta rút lui nhé, các người làm việc của các người, ta làm một mình."

Lời nói của Lý Hỏa Vượng khiến những người khác trở nên căng thẳng, nếu như là trước đó thì không có chuyện gì, nhưng khi xác định Lý Hỏa Vượng hồi tưởng thời gian, tầm quan trọng của hắn đã tăng lên vô hạn.

"Hoả Vượng, đừng trách bọn họ. Chuyện này thực sự là lỗi của em, là em lén lút chạy đến đây, em muốn giúp anh." Dương Na lo lắng kéo lấy tay Lý Hỏa Vượng, cố gắng giải thích điều gì đó.

Nhưng cô lập tức nhìn ra được, Lý Hỏa Vượng không nghe lời cô nói: "Hai người các ngươi thông minh như vậy, một Tư Mệnh lớn như vậy theo qua đây mà các người lại không biết sao? Nói khoác à! Ta điên rồi nhưng không phải kẻ ngốc!"

“Quý Tai!” Giọng nói của Dương Na bỗng nhiên lớn hơn: "Quý Tai! Em thân là Vô Sinh Lão Mẫu phụ trách tử vong và từ bi! Tư Mệnh giao chiến, anh dựa vào đâu mà không cho em tham gia vào!"

Nghe thấy Dương Na gọi mình là Quý Tai, Lý Hỏa Vượng giống như bị điện giật mà đứng ở đó.

Đúng vào lúc này, Triệu Sương Điểm đi tới, nói vào tai Lý Hỏa Vượng: "Nói thật, cô ấy không dễ gì mới tìm được một việc muốn làm, cậu cứ để cô ấy làm đi."