Back to Novel

Chapter 1356

Tiếp xúc (1)

Thiền Độ trầm tư một lát sau, mở miệng nói: "Lý thí chủ, Đại Tề là của ngươi, chúng ta tự nhiên có thể dốc hết sức ứng phó, nhưng ngươi phải suy nghĩ kỹ, Đại Tề chỉ có bấy nhiêu đây, nếu đều đổ vào hết thì Đại Tề thành miếng thịt bên miệng người ta, muốn cắn lúc nào đều được.”

"Đánh không lại thì không cần thiết đấu cứng, mục đích chính lần này là để ta nhân lúc hỗn loạn chạy đến Thiên Trần xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra. Chỉ có biết mình và địch mới có thể chiến thắng mọi trận chiến."

Dù sao Đại Lương nếu thật sự muốn phái người tới giúp đỡ thì lúc nào đều được, nhất định phải tìm hiểu kỹ càng bên Thiên Trần Quốc mới được.

“Nhưng Lý thí chủ, ngươi qua đó rồi làm sao trở về?”

Lý Hỏa Vượng vỗ Tích Cốt Kiếm trên lưng mình:

"Ta có thứ này, tùy thời đều có thể trở về."

“Nhưng chẳng phải thanh kiếm đó . . .”

Thiền Độ mới nói nửa chừng đã bị người ngắt ngang:

“Đúng vậy, ngươi xác thực có thể dùng thanh kiếm kia trở về."

Lý Hỏa Vượng nhìn về phía phát ra tiếng nói, phát hiện là Huyền Tẫn.

Hắn đi tới, vươn tay bóp áo đạo sĩ của đối phương, phát hiện là người thật.

“Sao ngươi lại ở đây? Mau quay về đi, ở đây nguy hiểm lắm." Lý Hỏa Vượng không muốn con gái cùng mình mạo hiểm.

"Ta biết nguy hiểm, cho nên mới tới đây giúp phụ thân, ta không yên tâm phụ thân một mình đi Thiên Trần Quốc."

"Không được, trở về đi! Ngoan, nghe lời."

“Ngoan nghĩa là gì?”

Lý Hỏa Vượng đang muốn nói gì đó, vừa mở miệng, những xúc tu rậm rạp từ trong áo bào màu đỏ chui ra, nhanh chóng chui vào cổ họng Lý Hỏa Vượng.

Ngay khi Lý Hỏa Vượng kéo áo đạo sĩ ra, lấy một con dao nhọn định mổ bụng mình thì một xúc tu chui ra từ lỗ trốn, quấn quanh cổ tay của hắn.

“Phụ thân, ta đi Thiên Trần không chỉ vì ngài, việc này càng quan hệ đến toàn bộ Đại Lương, đừng quên ta là Đại Lương Giam Thiên Tư.”

"Hơn nữa ta thật sự có thể giúp phụ thân, xin ngài đừng lúc nào cũng một mình gánh vác mọi việc."

Cảm giác sức lực từ tay Lý Hỏa Vượng yếu bớt, xúc tu buông ra cổ tay hắn, nhẹ vỗ mu bàn tay rồi rụt về.

"Ta chỉ là không muốn ngươi cùng ta đi mạo hiểm."

"Phụ thân đừng coi mạng mình rẻ mạt như thế, nếu phụ thân chết thì ta sẽ đau lòng." Lý Tuế duỗi xúc tu ra chạm vào trái tim đang đập của Lý Hỏa Vượng.

Cảm nhận được quen thuộc trong cơ thể mình, Lý Hỏa Vượng nhớ đến thực lực của Huyền Tẫn, cuối cùng gật đầu đồng ý.

Trong lòng hắn đã quyết định, có Tuế Tuế trong người, lần này ưu tiên hàng đầu là thăm dò, hắn sẽ không dây dưa với Thiên Trần Quốc.

Khi Lý Hỏa Vượng cúi người nhặt áo đạo sĩ màu đỏ của Lý Tuế lên thì nhìn thấy ba người Đại Tề đang ngơ ngác đứng ở đó.

“Ngây ra đó làm cái gì? Còn chưa đi nữa?!”

Đại Tề, một chỗ trũng cách phía đông bắc U Đô năm trăm dặm, cỏ đã mọc dài nửa thước, một vùng xanh tươi, có gió thổi qua khiến người ta cảm thấy thoải mái vui vẻ như ở Thanh Khâu.

Nhưng ai cũng không ngờ, nơi này đã mai phục tất cả tinh nhuệ Đại Tề, chỉ chờ người của Thiên Trần Quốc đến.

Lý Hỏa Vượng lúc này đang nằm trong đất, nhíu mày, thính giác nhạy bén có thể cảm nhận được bất kỳ động tĩnh nào trên mặt đất.

Lý Hỏa Vượng đã nằm đây cả ngày chỉ để xác minh thông tin của Xúc Xắc có chính xác hay không.

"Có phải cảm thấy quá ngột ngạt không? Có muốn hít thở không khí?" Trong lòng Lý Hỏa Vượng hỏi Lý Tuế.

“Phụ thân, họ đến rồi."

Nghe được lời này, Lý Hỏa Vượng da đầu căng thẳng, tim đập nhanh hơn.

Sau đó hắn nghe thấy phía trên có tiếng bước chân nặng nề cùng tiếng kêu của một số loài chim, lúc này ở Đại Tề căn bản không có một con chim nào cả! Đó là chim của Thiên Trần!

Lý Hỏa Vượng động ý niệm, bùn đất nén xung quanh hắn lỏng ra, cẩn thận đẩy hắn lên sát bề mặt đất.

Khi Lý Hỏa Vượng dùng một con mắt liếc nhìn qua khe hở trên thảm cỏ xanh, hắn thấy người đến cố ý mặc đồ như người Đại Tề thì thở phào nhẹ nhõm.

“Không phải đại quân không thể nói, mà là nội gian được cử đến, Thiên Trần Quốc bắt đầu chơi chiêu lén.”

Những người này thoạt trông khá nhiều, ít nhất cỡ mấy trăm người.

Lý Hỏa Vượng không biết bọn họ bị đưa đến đây để làm gì, nhưng mặc kệ bọn họ muốn làm cái gì, nếu đã biết vị trí của họ thì kế hoạch đó đã thất bại.

Không có bất kỳ cảnh báo nào, một vài bóng đen đột nhiên bay lên từ phía sau sườn đồi ở phía xa, đáp xuống ở chỗ này.

Chờ tới gần hơn mới phát hiện là Phật Tổ của Chính Đức Tự, Phật Tổ ở trên cao há miệng vặn vẹo, hòa thượng ở trong thân thể Phật Tổ cùng niệm kinh Phật trúc trắc khó hiểu:

"Yết đế yết! Đế ba la yết! Đế ba la tăng! Yết đế bồ đề tát bà ha!”

Khi Phật Tổ nặng nề lao vào đám người, thân thể mấp máy giống như dưa hấu rơi xuống đất, đập nát nhừ.

Đám nội gian dính máu thịt của Phật Tổ đều tuyệt vọng hét thảm, toàn thân máu thịt cũng bắt đầu không ngừng vặn vẹo, hơn nữa không thể tránh khỏi nén thành một cục.