Back to Novel

Chapter 1334

Không đề

Nhìn núi gạo biển gạo ở trước mặt, mọi người đều run rẩy.

Với nhiều thức ăn như vậy, Đại Tề được sống rồi!

“Chờ đã!” Một tiếng quát như sấm vang lên.

Mọi người quay lại nhìn Lưu Phương Nhất, chỉ thấy hắn ta giang tay mặc cho hạt gạo trượt xuống từ kẽ tay.

Sau đó hắn ta dùng tay kéo mặt mình, vẻ mặt tức giận của Lý Hỏa Vượng hiện ra trước mắt mọi người:

“Đám lừa đảo khốn kiếp các ngươi!”

Tùy theo tiếng rống của Lý Hỏa Vượng, lấy hắn làm trung tâm, đống gạo trắng thoáng chốc biến đen lên mốc, tựa như trong nháy mắt ngàn năm đã trôi qua.

Từ đó có thể thấy, cho dù Đại Tề có muốn hợp tác với bọn họ thì Thiên Trần Quốc cũng không có ý định thực hiện lời hứa, kế ly gián của bọn họ thậm chí lười đưa ra mồi nhử.

Sự xuất hiện của Lý Hỏa Vượng khiến người của hai bên giật mình, nhưng dường như bên Thiên Trần Quốc đã chuẩn bị từ trước, gạo lên mốc bỗng cuộn trào như đại dương.

Thân thể ngâm trong gạo đen cảm giác đau đớn, khi hắn nhấc chân phải lên thì phát hiện dưới đùi chỉ còn xương trắng hếu.

"Gia Cát Uyên, nếu ngươi đến rồi thì ngày hôm nay đừng đi nữa.”

Người phụ nữ lơ lửng trên gạo đen từ bao giờ, cười khúc khích nói với Lý Hỏa Vượng.

"Gia Cát Uyên?" Lý Hỏa Vượng đang nổi giận nháy mắt thu hồi cảm xúc, nhìn đám người khiếp sợ ở xung quanh.

Khi nhìn thấy chung quanh không có màu trắng, trong lòng Lý Hỏa Vượng dâng lên một tia tức giận, hắn lập tức hiểu ra hai điều.

Đầu tiên, người phụ nữ này đang gọi hắn chứ không phải thư sinh đã chết, nàng cho rằng hắn tên là Gia Cát Uyên.

Thứ hai, sự xuất hiện đột ngột của Phi Cang và lý do người phụ nữ này gọi Lý Hỏa Vượng với cái tên đó đều là hậu quả mà hắn vô tình tạo thành.

Tất cả đều do lúc hắn tặng lương thực thuận miệng nói rằng mình là Gia Cát Uyên, nên nhiều người ở Đại Tề tưởng rằng Lý Hỏa Vượng tên là Gia Cát Uyên.

Sau đó, mỗi lần họ nhầm lẫn nhận hắn là Gia Cát Uyên thì có thêm Phi Cang.

Ngay khi Lý Hỏa Vượng đang nghĩ đến đây, người phụ nữ cầm đàn khẽ vẫy móng tay đỏ rực, cây gỗ máu trên bàn ngã vào gạo đen, nổi lên bọt máu.

Gạo đen mốc dưới đất bỗng nhuộm sắc đỏ thắm.

Ting ting ting!

Tiếng đàn dồn dập vang lên, gạo đen bị nhuộm đỏ giống như vật sống múa theo tiếng đàn, chúng quay quanh Lý Hỏa Vượng dâng lên sóng thần thật cao rồi đổ ập về phía hắn.

Nhìn người phụ nữ gảy dây ở xa xa, Lý Hỏa Vượng nắm chặt chuôi Tích Cốt Kiếm, trên mặt lộ ra vẻ giễu cợt: "Gia Cát Uyên? Thật sao? Tốt lắm! Ta giao Gia Cát Uyên cho ngươi!”

Khoảnh khắc tiếp theo, khi cơn sóng thần ập tới, Lý Hỏa Vượng lập tức rút Tích Cốt Kiếm từ sau lưng ra ném mạnh về phía người phụ nữ kia.

Bóng đen lóe lên, hai bóng người từ trong gạo đen nhảy ra, cầm lấy Tích Cốt Kiếm.

Nhưng bọn họ mới chộp lấy thân kiếm cứng rắn thì trên xương trắng nhanh chóng mọc ra máu thịt nội tạng.

Không lâu sau, Tích Cốt Kiếm biến thành thư sinh áo trắng bay bay.

“Hửm?”

Gia Cát Uyên lấy chiếc bút lông sói của mình ra điểm hai cái, hai người chộp thân thể của hắn ta lập tức bị xóa sổ, màu trên ngòi bút cũng trở nên đậm hơn.

Gia Cát Uyên ở trong không trung nhanh chóng quay đầu, dùng bút vạch phía sau, một đống gạo đen lên mốc giống như bị một bàn tay to lớn vô hình kéo đi, những hạt gạo đổi hướng đổ ngược về phía người phụ nữ.

Và nơi gạo đen biến mất, cơ thể bị ăn mòn của Lý Hỏa Vượng lộ ra.

Lý Hỏa Vượng quỳ một gối, dùng hai tay ôm chặt cái đầu sưng tấy của mình, như sợ nếu đặt xuống thì đầu sẽ nổ tung.

"Lý huynh, không sao chứ?"

Lý Hỏa Vượng mạnh vươn tay chỉ về phía trước, nghiến răng nghiến lợi nói: "Làm chết bọn họ!"

Gia Cát Uyên mở quạt giấy ra, hai chân đạp gạo đen, một tay cầm bút bay về phía người phụ nữ.

Gia Cát Uyên vừa ra tay, người phụ nữ này không ứng đối được, dù đống gạo đen lên mốc không ngừng tuôn ra giúp đỡ nhưng nàng vẫn không đánh lại hắn ta.

Lý Hỏa Vượng loạng choạng từ trên mặt đất đứng dậy, nhìn mọi vật phía xa rồi cười lạnh.

Nếu Gia Cát Uyên thật sự muốn ra tay, những người này nhất định sẽ không đánh lại, dù đây chỉ là Gia Cát Uyên giả mà Lý Hỏa Vượng tu ra.

Nhưng duy nhất có chút tiếc nuối chính là, lần này Tâm Bàn của Thiên Trần Quốc không đi cùng, đáng tiếc không thể nhân cơ hội này một hòn đá giết hai con chim.

Nhưng có thể mượn cơ hội này suy yếu thực lực của Thiên Trần Quốc một chút cũng tốt, có còn hơn không.

Lý Hỏa Vượng thầm nghĩ, hắn liếc hướng phe phản chiến bồn chồn ở một bên, thầm nghĩ:

“Hơn nữa còn có thể mượn cơ hội này cảnh cáo một số kẻ mang ý xấu trong Đại Tề, tóm lại mình không chịu thiệt.”

Muốn phản bội chính mình đầu nhập vào Thiên Trần để chiếm ích lợi nhiều hơn nữa ư? Mơ đi.

Chỉ cần Đại Tề không có thực lực, Thiên Trần Quốc thậm chí không thèm lấy hàng thật ra để lừa dối, căn bản không coi trọng Đại Tề hiện tại đã suy yếu.