Back to Novel

Chapter 1073

Động thủ

Nghe nói như vậy, Lý Hoả Vượng liền không nói lời nào nữa, nhìn Tiền Phúc cầm số tiền kia trong tay nhét vào trong tay Trần Hồng Du.

Giờ phút này Dương Na mặt đầy vẻ rối rắm, cô không phải bởi vì tiền mới rối rắm, mà là bởi vì những lời mà bọn họ vừa nói chuyện với nhau. "Hỏa Vượng, anh xác định những gì người phụ nữ này nói là sự thật sao? Cái gì mà năng lực đặc biệt, cáu này… Đây thật sự là …"

"Ta … " Vẻ mặt của Lý Hoả Vượng lộ ra một chút do dự, tầm mắt của hắn nhìn quanh giữa hai người Tiền Phúc và Trần Hồng Du. "Ta cũng không biết … Tới cũng tới rồi, trước tiên cứ thử một chút xem sao, chúng ta đừng nghe bọn họ nói gì, chỉ cần xem bọn họ làm như thế nào thôi."

Nói thì nói như thế, nhưng mà phàm là có lựa chọn thứ hai nào đó, Lý Hoả Vượng chắc chắn sẽ không lựa chọn cái này.

Nghe nói như vật, Dương Na vẻ mặt đầy rối rắm cuối cùng chỉ có thể gật đầu, cũng không nói gì.

"Ta đây phải làm như thế nào thì mới có thể cứu chị ra ngoài đây?" Lý Hoả Vượng lên tiếng hỏi Trần Hồng Du.

"Không có gì đâu. Chị ta không cần chúng ta cứu! Chị ta rất lợi hại! Tự chị ta có thể ra ngoài!" Tiền Phúc vô cùng tự tin nói.

"Tôi và Tiền Phúc không giống nhau, tôi không phải là bị người ta nhốt vào đây, tôi là tự mình xài tiền vào đây. Tôi muốn ra ngoài còn không phải chỉ là chuyện một câu nói thôi sao, đến đây đi. Đồ tôi có rất nhiều, mau tới giúp tôi thu thập hành lý." Trần Hồng Du vừa nói, xoay người rời khỏi phòng thăm hỏi.

"Nào! Lý Hoả Vượng, chúng ta mau đi giúp đỡ lấy hành lý thôi! Anh nhìn xem, người trợ thủ không phải đã đến rồi sao?" Tiền Phúc vừa nói, xoay người liền đi về phía khu nhà ở.

Lý Hoả Vượng vẻ mặt phức tạp mà suy nghĩ một lúc, nói với Dương Na: "Đi thôi, trước tiên đưa chị ta ra ngoài rồi hẵng nói."

Dương Na gật đầu, đi theo Lý Hoả Vượng cùng nhau đi về phía khu nội trú.

Biết được là giúp bệnh nhân thu thập hành lý, hơn nữa còn là một người bệnh nhân tự trả tiền nhập viện, ba người rất thuận lợi mà tiến vào bên trong bệnh viện nhân dân số sáu.

Chỗ này không có gì khác so với bệnh viện tâm thần, chẳng qua là hành động cử chỉ quái dị của một số người, còn có những lời nói lảm nhảm vô nghĩa, Lý Hoả Vượng đã sớm thành thói quen.

Theo mấy người Lý Hoả Vượng đi vào trong, các loại lời nói hoang đường truyền vào lỗ tai của hắn.

"Ta không ăn cà tím, không phải bởi vì ta kiêng ăn, mà là bởi vì bọn họ đã đánh cấp cho cà tím của ta, cũng rất lấm la lấm lét, nếu như ngươi đổi lại một bát cà tím, ta chắc chắn sẽ ăn."

"Ta cho ngươi biết một bí mật, thật ra thế giới mà chúng ta đang sống rất có thể là hình ảnh ba chiều mà một thế giới cao cấp khác lưu lại trong không gian, những sự vật bên cạnh nhìn trông có vẻ chân thật nhưng thật ra đều là hình ảnh, chúng ta sở dĩ có thể động vào, là bởi vì cái đó ở một thế giới cao cấp khác có sự di chuyển, chúng ta sở dĩ biết suy nghĩ, là bởi vì ở thế giới cao cấp khác kia đang suy nghĩ! Đây là mô hình vật lý mà ta đã đề xuất vào năm 1997, nhưng mà vẫn không được giới học thuật công nhận, nhưng mà ta cho ngươi biết, những gì ta nói đều thật sự! ! Toàn bộ thế giới đều là giả dối!"

"Cái gì thế giới cao cấp với thế giới không cao cấp chứ, để ta bắt mạch cho ngươi, ai nha, bệnh của ngươi rất nghiêm trọng đấy, thuốc ta kê cho ngươi lúc trước, ngươi đã uống chưa?"

Cảm giác được Dương Na có chút khẩn trương, Lý Hoả Vượng nhẹ giọng trấn an cô, "Không có chuyện gì đâu, có thể tự do hoạt động đều là những người có triệu chứng nhẹ không có khuynh hướng bạo lực, sẽ không có nguy hiểm gì đâu."

Ba người rất nhanh đã tới phòng ngủ của Hồng Du, đến khi nhìn thấy đống hành lý dưới gầm giường kia của đối phương, một đống lớn thùng nhựa chậu nhựa, trong đó có nhiều thứ mà Lý Hoả Vượng cũng nhìn không ra là cái gì.

Đồ nhiều còn chưa tính, hết lần này tới lần khác bất kể là túi hành lý hay là túi xách da rắn đều vô cùng bẩn, Dương Na thích sạch sẽ nhìn thấy không ngừng cau mày.

"Em cứ lấy gói đồ ăn vặt kia là được, những thứ khác đợi ta trở lại lấy thêm." Lý Hoả Vượng vừa nói hai tay mang theo một túi xách da rắn trang bị đầy đủ quần áo liền đi ra ngoài.

Đi đi lại lại khuân đồ thật sự rất mệt, cũng may thể lực của Lý Hoả Vượng và Tiền Phúc đều không nhỏ, hai người bọn họ đi đi lại lại hai chuyến, cuối cùng cũng dọn xong.

Lý Hoả Vượng xách rương hành lý, cuối cùng đưa theo Trần Hồng Du đã thay xong thường phục đi ra ngoài.

"Cậu đã từng gặp phải bọn họ? Đánh nhau với bọn họ rồi?" Trần Hồng Du bỗng nhiên mở miệng hỏi.

Lý Hoả Vượng gật đầu, "Đúng vậy, ta còn giết người của bọn họ, cắn ngón tay của một người trong số bọn họ, đáng tiếc chỉ sợ cho dù báo cảnh sát, cũng không có tìm được bọn họ."