Liếc nhìn cha đang cùng chú mình đẩy chén đổi chén ở trong lều thuyền, Dương Tiểu Hài hỏi người huynh đệ ở bên cạnh: "Đúng rồi, Tam ca, ta nhớ không phải nhà chúng ta có bốn người con sao? Còn thiếu một người đi đâu rồi?"
Hắn nhớ rất rõ ràng, lúc trước kia công công nói với mình quả thực là bốn huynh đệ tỷ muội.
Nhị ca ở bên cạnh mở con sò huyết đẫm máu bỏ vào trong miệng cắn một miếng trả lời: "Chúng ta còn có một người đại tỷ, tỷ ấy rất lợi hại, nhà chúng ta có thể vực dậy hoàn toàn nhờ tỷ ấy."
"Đại tỷ của chúng ta đi làm dâu nuôi từ bé cho một gia đình giàu có, thường xuyên gửi tiền về cho gia đình, nếu không, ta và nhị ca ngươi quả thật là không kiếm được vợ đâu."
" Ồ, ra là vậy."Nghe thấy những lời này, Dương Tiểu Hài có chút tiếc nuối, mình lần này đến còn thiếu một người nhà chưa gặp được.
"Vậy đại tỷ đang ở đâu? Ta muốn đi gặp nàng." Dương Tiểu Hài cảm thấy nếu như không xa, liền đi đường vòng một chuyến.
"Khỏi cần! Đại tỷ mấy ngày nay vừa hay sắp về nhà mẹ!" Tiểu muội ở bên cạnh nói.
Mới đầu có chút câu nệ, sau khi nhìn thấy Dương Tiểu Hài dễ tính, tiểu nha đầu dần dần hòa đồng rồi.
"Đại tỷ còn nói sẽ mang đồ cho ta nữa!"
"Về nhà mẹ? Là về nhà mẹ tránh nạn một chút sao?" Dương Tiểu Hài thầm nghĩ trong lòng, hắn là biết rõ giờ đây Hậu Thục ở trên bờ là loại tình trạng gì.
Nghe thấy đại tỷ của mình sắp về nhà mẹ, bận tâm trong lòng Dương Tiểu Hài cuối cùng cũng hạ xuống một chút, thế đạo giờ đây, so với trên bờ thì trên biển vẫn là an toàn hơn một chút.
"Ngũ oa! Cha bảo đệ qua đó."
Nghe thấy những lời này của nhị ca từ bên trong lều thuyền truyền đến, Dương Tiểu Hài vội vàng đáp lại một tiếng, sau khi cúi người xuống bỏ hai tay xuống nước rửa sạch, đứng lên đi về phía bên trong lều thuyền.
Bên trong lều thuyền không lớn, Dương Tiểu Hài đi vào vừa hay không cần cúi người.
"Nào! ngũ oa, mời rượu!" Cha của Dương Tiểu Hài Trì Bạch Thủy kéo hắn qua, liền nhét một chén rượu vào trong tay hắn.
Mặc dù Dương Tiểu Hài vốn không uống rượu, nhưng mà nhìn những lão nhân trước mắt đang đánh giá mình, vẫn ngửa đầu đổ vào miệng.
Có điều, rượu này rất kỳ lạ, đầy mùi cá tanh, khiến người khác không nhịn được muốn ói.
Nhìn thấy biểu cảm trên mặt của Dương Tiểu Hài, những người khác lập tức cười phá lên.
"Thế nào, ngũ oa, uống không quen à? Đây chính là rượu cá bạc, đồ tốt, có thể uống cũng có thể chữa bệnh! Sau này uống nhiều sẽ thành thói quen thôi.” Trì Bạch Thủy dùng tay vỗ mạnh lên lưng Dương Tiểu Hài một cái, cùng nhau cười phá lên.
"Rượu… Rượu cá? Cá cũng có thể cất rượu à?" Là một đầu bếp, Dương Tiểu Hài chưa từng thấy qua thứ này.
"Lời này tươi mới làm sao, cá đương nhiên cũng có thể cất rượu, nào nào nào!" Trì Bạch Thủy kéo hắn nhập tiệc.
Sau ba vòng rượu và năm vị thức ăn, tiếp sau đó liền bắt đầu nói chuyện chính, sau khi Trì Bạch Thủy có chút xỉn nhấp một ngụm rượu rồi nói: "Ngũ oa tử, nếu đã trở về rồi, vậy sáng sớm mai liền đi Long Vương Miếu một lần nữa nhập Long Hộ, ta lại mua cho con chiếc thuyền, về sau chuyên tâm đánh cá, sinh sống tốt với vợ của con."
Nghe thấy những lời này, Dương Tiểu Hài hơi sững sờ một chút, mua thuyền? Đánh cá? Sinh sống? Những thứ này vốn không có nằm trong phạm vi dự tính của hắn.
Nhìn thấy dáng vẻ của Dương Tiểu Hài, mặt Trì Bạch Thủy trầm xuống: "Làm sao? Chẳng lẽ con lại còn muốn đi? Vậy con trở về làm gì?"
Nghe thấy người cha đã lâu không gặp của mình dường như tức giận rồi, Dương Tiểu Hài đột nhiên có chút luống cuống: "Cha, không phải, thật sự không phải."
"Được rồi, quyết định như vậy đi, ra ngoài đi."
Nhìn thấy chồng của mình một mặt mơ hồ đi ra từ trong lều thuyền, Triệu Tú Mai đang lột cua vỏ vội vàng đứng lên, chạy tới.
"Ông nhà, như vậy là thế nào? Không phải là ăn tiệc sao? Sao lại có bộ dạng này?"
Dương Tiểu Hài ánh mắt có chút sững sờ nhìn nàng: "Tú Mai, cha ta bảo ta đừng đi, ở lại nơi này, nàng thấy thế nào?"
Triệu Tú Mai xoay người lại, nhìn về phía những chiếc đèn dầu treo lủng lẳng trên những chiếc thuyền gỗ ở nơi xa trên mặt biển, còn có từng nhà người trên những chiếc thuyền kia: "Gả cho gà thì theo gà, gả cho chó thì theo chó, thiếp đều được, thiếp. . . theo chàng."
Nghe thấy đối phương nói lời này, Dương Tiểu Hài cuối cùng cũng không nói gì, chỉ là ngồi trở lại mũi thuyền tiếp tục cùng các huynh đệ của mình dùng bữa.
Ăn xong Thủy Tịch, Dương Tiểu Hài nằm trên võng trằn trọc ngủ không được. Một bên là người nhà mới nhận, một bên là những sư huynh đệ vào sinh ra tử trên đường đi đã cứu mình.
Hắn đương nhiên muốn đều có được cả hai, nhưng mà điều này e rằng là chuyện rất khó làm được, dường như mình chỉ có thể chọn một bên.
Chính tại lúc đang mơ màng này, Dương Tiểu Hài ngủ thiếp đi, chờ đến khi hắn lần nữa mở mắt, liền nhìn thấy mẹ của mình đang dịu dàng nhìn mình, biểu cảm kia dường như sợ mình lại chạy mất.