"Quy tắc gì?" Nghe thấy chủ thuyền nói như vậy, Dương Tiểu Hài không khỏi tò mò, nông phu cày ruộng trên bờ không nhiều quy tắc như vậy.
"Còn có quy tắc gì nữa? Quy tắc trên biển đấy, nhà thuyền bọn ta cũng có một số quy tắc, ví dụ như một số tên họ không thể lên thuyền, một số từ không được nói trên thuyền, nhưng quy tắc của Đản gia còn nhiều hơn so với nhà thuyền, đại tiện tiểu tiện còn phải xem phong thuỷ."
"Cái khác ta cũng không biết, chờ ngươi về nhà, nhớ hỏi kỹ người lớn trong nhà ngươi, tránh phạm phải điều cấm kỵ.
"Như vậy à.” Dựa vào miêu tả của chủ thuyền, Dương Tiểu Hài nỗ lực ghép lại hình dáng của Đản dân trong đầu.
"Có điều, người Đản gia này, những cái khác không nói, nhưng chính là có một điều quả thực tốt, đó chính là chỉ cần là thứ trôi trên trên mặt nước, mặc kệ là sống hay chết, đều phải vớt lên nhìn một cái, nói rằng nếu không vớt lên, tổ tông bọn hắn sẽ trách tội."
Nói đến đây, chủ thuyền dùng sức kéo cần câu trong tay một phát, một con cá biển xanh biếc mang theo những nước biển trong vắt được kéo lên khỏi mặt nước.
Đối mặt với thành quả bắt được, chủ thuyền hài lòng gật đầu, từ bên hông lấy ra một con dao găm, trực tiếp mổ bụng con cá, cắt thành những lát cá sống trong suốt như pha lê.
Khi đổ một ít nước tương lên cá, miếng thịt cá khẽ run lên như thể vẫn còn tri giác.
Chủ thuyền dùng tay bốc mấy miếng cá bỏ vào trong miệng, hài lòng bắt đầu nhai ngấu nghiến: "Nếm thử xem? Ăn cá này chính là phải ăn tươi, phàm như ra khỏi nước vượt quá một khắc đồng hồ, vậy cũng là bán cho những người không hiểu biết trên bờ."
"Cảm ơn, ta không ăn đồ sống.” Dương Tiểu Hài nhẹ nhàng lắc đầu.
"Vậy là ngươi không có lộc ăn rồi, cá đầu xanh này mùa này chính là mập nhất.” Nói xong, chủ thuyền lại dùng tay bốc mấy miếng cá bỏ vào trong miệng.
"Không phải ngươi muốn tìm người Đản gia sao? Đã đến nơi rồi, nhìn thấy những chiếc thuyền xếp thành dãy kia không? Đó chính là nơi ngươi muốn tìm."
Nghe thấy những lời này, Dương Tiểu Hài lập tức mở to mắt, nhìn về phía mà chủ thuyền chỉ.
Trên mặt biển sát biển có những ngôi nhà đứng trên mặt nước, mà bên ngoài những ngôi nhà gỗ đó là một vòng tròn những chiếc thuyền gỗ cũ và mới vây quanh.
"Đó chính là nhà của ta? Nơi ta sinh ra?" Dương Tiểu Hài nhìn về phía bên kia, tâm trạng bắt đầu kích động, mình chịu vô vàng cực khổ từ Đại Lương lại chạy về Hậu Thục, chính là vì một ngày như vậy!
Khi chiếc thuyền đáy bằng tới gần hòn đảo sở mộc này, cuối cùng cũng hiểu được trước đây vì sao chủ thuyền cảm thấy mình không phải người của Đản gia rồi.
Nhiều năm phơi nắng phơi gió, làn da của người Đản dân đều sạm đen, hơn nữa mặc quần áo vải lanh màu xanh đen nhuộm, cái quần vô cùng rộng, đàn ông đều là đi chân trần lộ cánh tay.
Hơn nữa trên làn da ngâm đen bóng loáng của bọn hắn còn xăm từng mảnh từng mảnh vảy nhỏ, không chỉ trên người đàn ông đều có xăm, phụ nữ cũng xăm, hơn nữa còn là xăm trên mặt.
Mặc dù những người của Đản gia này đều nhìn mình với ánh mắt tràn đầy địch ý, nhưng mà Dương Tiểu Hài lại cảm thấy rất thân thiết đối với những người này.
"Cái kia, vị thúc thúc này, ngươi có quen một người là Trì Bạch Thủy không?" Dương Tiểu Hài đứng trên thuyền, cẩn thận hỏi một người đàn ông trên thuyền của Đản gia về tên của cha mình.
Nhưng mà người đàn ông kia nghiêm mặt, kéo cửa sổ một cái, chặn tầm nhìn thân thiện của Dương Tiểu Hài.
Thấy người này không trả lời, Dương Tiểu Hài chỉ có thể tìm người tiếp theo, thế nhưng sau khi hỏi từng người một, không ai trả lời câu hỏi của Dương Tiểu Hài, tựa hồ đối với hắn tràn đầy sự căm thù.
Chính tại lúc tâm trạng của Dương Tiểu Hài bắt đầu có chút lo lắng, cuối cùng cũng có người để ý tới hắn: "Ngươi tìm Trì Bạch Thủy có chuyện gì?"
Người nói chuyện là một người đàn ông trung niên, râu trên cằm hắn vẫn còn đang ướt, nhìn có vẻ như mới ra khỏi mặt nước không bao lâu.
Sau khi Dương Tiểu Hài hoa chân múa tay một hồi, kích động nói: "Ta là con trai của Trì Bạch Thủy, ta là con trai của hắn!"
"Con trai?" Người đàn ông kia nghi ngờ nhìn Dương Tiểu Hài từ trên xuống dưới: "Sao ta không nhớ, Trì Bạch Thủy có đứa con trai như vậy?"
"Có thể dẫn ta đi gặp ông ấy không? Chỉ cần nhìn thấy ta, ông ấy sẽ biết! Ta thực sự là con trai của ông ấy."
Nghe xong lời của Dương Tiểu Hài, lại nhìn chiếc thuyền đáy bằng dưới chân hắn, người Đản dân trung niên kia vẫy tay phải : "Ngươi qua đây, ta dẫn ngươi đi!
Dương Tiểu Hài gật đầu, sau khi dặn dò Triệu Tú Mai vài câu, liền nhảy xuống nước bơi qua.
Dưới sự dẫn dắt của người này, Dương Tiểu Hài nhanh chóng nhảy qua đủ các loại thuyền, những chiếc thuyền này phần lớn đều rất tàn, rất nhiều chỗ đắp vá, nhưng trong mắt Dương Tiểu Hài, lại cảm thấy sự thân thiết một cách kỳ lạ.
Sau một nén hương, cái kia người Đản dân trung niên kia dẫn theo Dương Tiểu Hài dừng lại trước một chiếc thuyền cũ.