Hắn ta không thích nhà đó, phụ thân gàn bướng, đại ca yếu hèn, đại tẩu cay nghiệt keo kiệt, nhưng hiện giờ bọn họ đều mất.
Hắn ta chỉ không thích chứ không muốn nhà tan tác.
Lữ Tú Tài khóc một lúc sau lại hỏi:
“Sư phụ, điệt tử của ta đâu? Lữ Đồng Sinh đâu?”
Lý Hỏa Vượng trả lời đơn giản:
“Không biết, phỏng chừng nó ở chung với phụ thân ngươi, phụ thân ngươi phát điên, không biết nó đã đi đâu. Ta có bói nhưng không tìm được, chắc đã chết trong cuộc hỗn loạn kia.”
Nghe lời này Lữ Tú Tài đứng bật dậy, dùng ngón tay chỉ vào Lý Hỏa Vượng, một bên chảy nước mắt một bên la lớn: "Ngươi! Đều tại ngươi! Còn Cao Trí Kiên nữa, tại sao đưa họ đến đây làm gì? Tặng rạp hát cho ông ấy làm gì? Đưa bọn họ đến đây hưởng phúc làm gì! Nếu bọn họ còn ở lại Ngưu Tâm Thôn thì căn bản sẽ không chết!"
Lý Hỏa Vượng đứng yên tại chỗ, lạnh lùng không có bất cứ phản ứng.
Lữ Tú Tài trách Lý Hỏa Vượng xong lại trách Cao Trí Kiên, hắn ta tuyệt vọng gào khóc ngã quỵ xuống đất, không ngừng vả miệng mình.
Tiếng bốp bốp không dứt, Lữ Tú Tài càng tát càng mạnh, đến mức khóe miệng đổ máu đều không dừng lại.
Nhìn Lữ Tú Tài đánh mặt mình sưng lên, Tú Nhi giãy giụa nhảy khỏi ngực Lý Tuế, nhào vào ngực Lữ Tú Tài.
Tiếng tát ngừng, Lữ Tú Tài ôm điệt nữ duy nhất vào ngực, nghẹn ngào khóc.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, Lý Hỏa Vượng xoay người lại, đi hướng hoàng thành.
Không phải hắn máu lạnh, chẳng qua trong khoảng thời gian này không biết hắn đã nhìn chuyện tương tự bao nhiêu lần.
Nếu không hoàn toàn giải quyết Pháp Giáo thì chuyện thảm thiết như vậy sẽ không ngừng phát sinh.
Lý Hỏa Vượng lại lần nữa đi vào trong hoàng thành, lần này không còn ai ngăn cản hắn, chỉ là Lý Hỏa Vượng vẫn có thể cảm giác được tầm mắt bắn tới từ các nơi.
Những trạm gác ngầm đang theo dõi hắn, nhưng Lý Hỏa Vượng không quan tâm, hắn đã thói quen bị theo dõi.
Một đường suôn sẻ, Lý Hỏa Vượng vào đại điện, thấy Cao Trí Kiên đang chầu triều sớm, hắn thay đổi vị trí ẩn thân, yên lặng chờ xong buổi chầu.
"Bệ hạ, Khánh Thượng Đạo hạn lớn, khô cằn nghìn dặm.”
"Bệ hạ, kho lương ở Hà Đông Đạo cháy, thiếu nhiều lương thực cho nạn dân Đại Tề.”
Cao Trí Kiên ngồi trên ngai vàng đau đầu đè huyệt Thái Dương: “Những việc này có người tấu rồi, hôm nay không có việc khác sao?"
Cao Trí Kiên mới nói xong, một vị quan võ cầm miếng trăng non liếc chỗ Lý Hỏa Vượng núp, tiến lên một bước nói: "Khải tấu bệ hạ, sứ giả của Hậu Thục Quốc hôm qua ở trong dịch quán nuốt vàng tự sát, vật này là huyết thư hắn để lại, trong thư từng câu như máu như lệ, khẩn cầu bệ hạ xuất binh cứu Thục!”
Người này nói xong, một người đàn ông đứng sau gã lại tiến lên một bước."Bệ hạ, sứ giả Thanh Khâu mang pháp lang kim đao tín vật của Khả Hãn Thanh Khâu xin được gặp thánh.”
"Ài . . . " Cao Trí Kiên thở dài một hơi, đứng lên tùy tay vung, đi ra sau: "Tan triều."
…
Sau khi Cao Trí Kiên rời khỏi triều đình nhiều người nhiều miệng đi vào nội cung yên lặng, hắn ta nhìn ngự hoa viên phương xa đầy sắc xanh, tâm trạng khá lên một ít.
Hắn ta đi vào ngự hoa viên, ngồi xuống ghế đá, hưởng thụ phút yên lặng nngắ ngủi.
Cao Trí Kiên bỗng bước tới núi giả, hai tay nâng một khối đá lớn, dùng sức giơ lên cao.
Cao Trí Kiên khẽ quát, ném đá lên cao rồi vững vàng đón lấy, khi nâng tảng đá to thì hắn ta thi triển công pháp Binh Gia. Đám thái giám núp ở trong tối nhìn mà hết hồn.
Sau khi người rịn mồ hôi Cao Trí Kiên mới buông tảng đá xuống, thở hắt ra.
Nói thật, tuy rằng trong cung cái gì đều có, nhưng hắn ta nhớ nhất là khoảng thời gian ở Ngưu Tâm Thôn.
Ở nơi đó, hắn ta có lẽ lặng thầm nhìn cô nương mình thích, có thể dùng một phần sức lực bảo hộ sư huynh đệ của mình.
Càng quan trọng là lúc ấy đầu óc của hắn ta không thông thấu như hiện giờ, không cần suy xét những vấn đề lung tung này.
“Ngươi làm hoàng đế thật sự không được tốt lắm, sao chỉ nghe mà không giải quyết vấn đề?” Tùy theo âm thanh vang lên, bóng dáng của Lý Hỏa Vượng hiện ra trong bụi cây bên cạnh.
Cao Trí Kiên thở dài một hơi, ngồi trên tảng đá lúc nãy bị mình nâng, dường như không chút ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Lý Hỏa Vượng.
“Pháp Giáo làm như vậy, lại có đống nạn dân Đại Tề xen vào, triều đình đã không có tiền không có lương, một đống vấn đề tụ lại, ngươi muốn ta làm sao bây giờ? Ta không thể biến ra tiền hay lương thực. Lý sư huynh, làm hoàng đế thật sự không dễ dàng như vậy."
“Nhưng Lý sư huynh đừng lo, trong triều đình có nhiều người trám bùn lợi hại, bọn họ có thể tìm cách qua loa chuyện này.”
“Qua loa là xong việc? Nếu không giải quyết tốt mấy chuyện này không chừng sẽ có nhiều người chết!”
“Vậy Lý sư huynh nói ta phải làm sao? Nếu ngươi đặt vào vị trí của ta thì sẽ làm gì?” Trên mặt Cao Trí Kiên tràn ngập bất đắc dĩ.