Back to Novel

Chapter 519

Mỗi ngày một chuyện

Lumen yên lặng trầm tư nhìn chằm chằm ánh lửa ở khu Trân châu đen.

Là một ‘Chuyên gia âm mưu’, cậu theo bản năng nhanh chóng phân tích những nguyên nhân có khả năng:

Đầu tiên có thể loại trừ quân phản loạn và thế lực độc lập dân tộc, bởi vì ở quần đảo Biển sương mù không tồn tại loại tổ chức này, nơi này là thuộc địa nằm ngoài biển đầu tiên của Intis, cho dù là sự xói mòn của văn hóa và tôn giáo, hay là sự tiếp nhận và thích nghi của người dân trên quần đảo, chính phủ nhiệm kỳ trước bỏ bao công sức, cộng thêm chính sách của đại đế Russell, đã khiến cho luật pháp nơi này gần như trở nên lỏng lẻo, trị an càng kém hơn những tỉnh nằm ở ngoài biển khác của Intis, mà người dân quần đảo từ lâu đã không giữ được tín ngưỡng ban đầu, tự coi mình là công dân ở khu biên cương Intis, phải chịu sự kỳ thị.

Về bản chất thì sự kỳ thị này không khác gì so với người Lim ở phía nam và người Savoyard ở phía đông Intis phải chịu, dù sao dân chúng Trier khinh thường toàn bộ người bên ngoài, chỉ là tương đối cảnh giác với người quần đảo thích đánh đấm và lừa đảo này.

Là do thương mại hải tặc dẫn đến một cuộc nội chiến, hay là tổ chức nào đó ở nam lục địa muốn lật đổ chế độ thống trị thực dân nên đã lựa chọn quần đảo Biển sương mù để gây chuyện? Hoặc là dã tâm của tên tùy tùng của Tà thần nào đó chăng? Trong đầu Lumen nảy ra vô số ý nghĩ, khóa mắt liếc thấy một người huyết thống nửa khổng lồ thân cao hơn hai thước, trên người mặc áo gió đen, đội mũ dạ tơ lụa, đi ra từ một căn phòng bên sườn giáo đường.

Hắn nới với những người cầu nguyện và những người vô gia cư đang hoảng sợ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra: “Không cần lo lắng, chúa tể sẽ che chở cho mọi người.”

“Các vị cứ ở trong này, không cần đi ra ngoài, chờ hỗn loạn ngoài kia ổn định, không có gì nguy hiểm cả.”

“Ca ngợi Kẻ Khờ!” Những tín đồ của giáo hội ‘Kẻ Khờ’ tìm được chỗ dựa, đều dùng tay làm dấu trước ngực, và hành lễ.

Sắc mặt của bon họ dần dịu xuống, rõ ràng đã cảm nhận được sự an toàn.

Những người vô gia cư, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, nhưng không ai lựa chọn rời đi.

Trong cảm nhận của đa số người Intis, giáo đường lại càng an toàn hơn so với chính phủ, cho dù đó là giáo đường của giáo hội nào.

Lúc này, khu vực vừa bị nổi, ánh lửa bốc cao kia, lại có ánh sáng mặt trời vàng óng ánh chiếu xuống, tiếng gầm rũ dày đặc không ngừng vang lên nhưng không còn lớn bằng trước đó nữa.

Rất rõ ràng, người phi phàm của phủ tổng đốc và hai đại giáo hội đang xử lý dị thường.

Cùng lúc đó, Lumen nhìn thấy ánh trăng và sao trên bầu trời càng ngày càng ảm đạm, rõ ràng không phải do thời tiết thay đổi, con đường ngoài kia lại giống như bị một màn sương mù mỏng sẫm màu bao phủ.

Cậu hơi suy nghĩ một chút, sau đó không để ý đến tiếng gọi của vị giám mục có huyết thống nửa người khổng lồ kia, đẩy cửa lớn của giáo đường ‘Kẻ Khờ’ ra, cứ như thế đi ra ngoài.

Nhiệt độ bên ngoài rõ ràng đã giảm xuống khá nhiều, tựa như Trier đã vào thu vậy.

Dưới ánh sáng của đèn đường khí gas, Lumen chậm rãi quay về cảng.

Đột nhiên, từ trong cái hẻm nhỏ bên cạnh có một bóng người lắc lư đi ra.

Bóng người kia mặc áo sơ mi mỏng, quần dài, chân không đi giày, sắc mặt trắng xanh đầy nếp nhăn.

Đồng tử mắt của hắn co lại, màu trắng nhiều hơn nâu, làn da lộ ra bên ngoài xuất hiện nhiều vết hoen tử thi.

Xác sống sao? Lumen nhíu mày.

Lão già nghi ngờ là xác sống kia đang loang choạng đi về phía khu Trân châu đen, đột nhiên giống như ngửi được mùi linh tính và máu tươi, lập tức xoay mạnh người, nhìn về phía Lumen, cổ họng phát ra thứ âm thanh không thuộc về con người.

Lúc này Lumen ngưng tụ ra một quả cầu lửa màu đỏ đậm gần chuyển thành trắng rực, điều khiển cho nó lao về phía xác sống kia.

Trong tiếng nổ ầm ầm, đầu của xác sống nổ tung, thân thể vỡ nát, lại chết thêm một lần nữa.

Nó không còn động đậy nữa.

“Chỉ có thế thôi sao?” Lumen còn tưởng gặp phải loại sinh vật bất tử tương đối nguy hiểm chứ.

Cậu tiếp tục đi về phía trước, trên đỉnh đầu, sau đầu, đầu vai và hai bên sườn thân thể nhanh chóng ngưng tụ ra hai mươi mấy quả cầu lửa màu đỏ đậm gần chuyển thành trắng rực, để chúng nó lơ lửng di động theo bước chân của mình.

Vừa mới đi qua một góc đường, Luemn lại thấy một cặp tình nhân trẻ tuổi, vừa hoảng sợ la hét vừa chạy như điên.

Sau lưng bọn họ là một cái xác sống với thân thể bị súng bắn lỗ chỗ, có thể loáng thoáng nhìn thấy trái tim đỏ sậm và ruột trắng ởn ở bên trong.

Môt quả cầu lửa màu đỏ đậm gần chuyển trắng rực lơ lửng quanh người Lumen chợt bay ra ngoài, lướt qua cặp tình nhân kia, phát nổ ngay trên người xác sống.

Ầm ầm ầm, thi thể bị cháy đen mang theo tàn lửa bắn tung tóe ra bốn phía.

Đôi tình nhân trẻ tuổi kia kinh ngạc dừng bước chân, lại tận mắt chứng kiến Lumen được hơn hai chục quả cầu lửa màu đỏ đậm gần chuyển trắng rực vây quanh, ánh mắt tràn đầy hoảng hốt và không thể tin được.

“Thất thần để chờ chết sao?” Lumen vừa đi về phía trước, vừa mắng, “Đi tới con phố phía sau, vào giáo đường ‘Kẻ Khờ’ đi.”

“Vâng, vâng!” Hai người trẻ tuổi một nam một nữ kia theo bản năng đáp lại, tựa như đối mặt với họng súng của cảnh sát hoặc nhà thám hiểm.

Uy lực của quả cầu lửa rõ ràng lớn hơn súng ống rất nhiều!

Đợi đôi tình nhân này đi vào con phố có giáo đường ‘Kẻ Khờ’, Lumen giống như sứ giả của lửa, không nhanh không chậm tiếp tục đi về phía cảng.

Trên đường, cậu lại gặp vài ba nhóm người chạy từ những nơi như quán bar, chợ trời ra, nhưng không may gặp phải xác sống.

Lumen cũng không nói gì, lập tức điều khiển những quả cầu lửa đỏ đậm gần chuyển thành trắng đang xoay quanh thân phóng ra ngoài, giải quyết đám xác sống giúp bọn họ, sau đó chỉ bọn họ tới giáo đường gần nhất để trốn.

Việc bị xác sống truy đuổi và nỗi kinh hoàng khi nhìn thấy những quả cầu lửa khiến cho lời nói của cậu cực kỳ có sức thuyết phục, không ai bướng bỉnh nghĩ đến chuyện tự tìm đường thoát thân cho mình

Thật sự nếu có thì Lumen cũng lười để ý.

Trải qua vài lần như thế, Lumen dần lần ra được một số quy luật: Những xác sống này đều không phải là người sống biến thành, đều là những cái xác vốn đã chết, mà không biết vì nguyên nhân gì mà toàn bộ người chết trong thành phố cảng Fallin này lại sống lại.

Xác sống sẽ theo bản năng tới gần nơi phát ra vụ nổ, nhưng trên đường nếu gặp được người sống, chúng nó sẽ bị hấp dẫn bởi mùi máu thịt tươi và linh tính, cho nên mới truy đuổi, giết chóc.

Kết hợp với quy luật này, Lumen không cần yêu cầu những người mà cậu gặp trên đường phải đến giáo đường ở khoảng cách rất xa để tìm kiếm sự che chở, chỉ dặn bọn họ tránh xa những nơi như bệnh viện, nghĩa, trang, tìm quán bar, vũ trường có nhiều người ở gần đây nhất, hoắc là tìm căn nhà nào không có người chết trong vòng ít nhất hai ba giờ.

Vừa đi vừa ngừng lại để phóng những quả cầu lửa màu đỏ đậm gần chuyển thành trắng ra cho đến khi chỉ còn lại hai quả cuối cùng, Lumen mới về tới cảng, đi lên ‘Bird’.

Philip đang dựa sát mạn thuyền, nhìn về phía khu vực phủ tổng đốc cách đó xa xa.

“Đã xảy ra chuyện gì thế?” Hắn hỏi Lumen.

“Làm sao tôi biết được?” Lumen buồn cười trả lời.

Philip lập tức thay đổi chủ đề: “Cậu gặp phải dị thường gì sao?”

Lúc này Lumen mới kể ngắn gọn chuyện hướng phủ tổng đốc phát nổ và có một đám thi thể đột nhiên sống lại.

“Xác sống trỗi dậy sao?” Philip hơi nhíu mày, lẩm bẩm.

Không đợi Lumen phát biểu ý kiến, hắn thở dài nói: “Lần này rời bến, ngày đầu tiên không có vấn đề gì, ngay ngày hôm sau đã gặp ‘Cỗ máy bẻ xương’, giữa trưa ngày thứ ba bị ‘Hoa tiêu của tử vong’ tấn công, đến buổi tối, không, rạng sáng ngày thứ tư, cảng Fallin lại xảy ra thảm họa xác sống…”

“Kế tiếp chúng ta còn phải đi sáu ngày nữa mới tới được cảng Santa…”

Lumen nghe vậy thì không khỏi chột dạ.

Theo lý mà nói, cậu hấp dẫn tai họa, hoặc là nói tai họa hấp dẫn cậu, nhưng không nên thường xuyên như vậy chứ, thời điểm cậu ở Trier, cũng không đến mức ngày nào cũng gặp sự kiện thần bí học, chà, nếu thật sự như vậy, ‘007’ sớm đã mệt đến chết rồi.

Toàn bộ lữ trình gặp hai lần tai hoạ coi như có thể lý giải, nhưng tính cả bệnh điên ở trấn Dadel, cái này thật sự là mỗi ngày đều có chuyện... . Không phải là có thứ gì đó không sạch sẽ đang đi theo mình, cái này đều là nó mang đến, dẫn phát, tụ hợp, mà mình gặp gỡ tai họa trên bản chất chỉ có một, đó chính là nó? Lumen càng cân nhắc càng cảm thấy cần thiết phải viết thư hỏi cô "Ma thuật sư", xem tai hoạ thường xuyên như vậy có phải dấu diếm vấn đề gì hay không.

“Có lẽ thảm họa xác sống vừa rồi vốn là do phiền toái lớn trên thuyền gây ra, điều này có nghĩa là nó đã rời khỏi ‘Bird’, hành trình tiếp theo của chúng ta sẽ yên bình hơn.” Lumen thuận miệng trấn an Philip.

Những lời này nói ra tự miệng cậu nhưng chính cậu cũng không thể tin được.

“Hy vọng là vậy.” Philip dang hai cánh tay ra, cầu nguyện một cách ngoan đạo, “Ca ngợi mặt trời!”

Lumen không vội vã quay trở lại khoang thuyền hạng nhất, mà đứng ở mạn thuyền quán sát tình hình ở phía xa xa cảng Fallin.

Giới quan chức quần đảo Biển sương mù ngầm đồng ý cho thương mại hải tặc phát triển, mang đến sự hỗn loạn và tội ác nhất định, nhưng lại khiến cho số lượng người phi phàm nơi này tăng rất nhiều so với các thành phố khác ở Intis, bọn họ nhanh chóng tổ chức bắt đầu phản kháng, thanh trừ xác sống ở các con đường khác, giảm bớt tỷ lệ thương vong trong dân chúng và lữ khách.

Ở góc độ này thì cũng không thể biết được liệu có tên hải tặc nào, hay có nhà thám hiểm nào thừa dịp hỗn loạn chiếm đoạt tiền vàng trong ngân hàng, hoặc xử lý kẻ thù, làm nhục người vô tội.

Không đến ba mươi phút sau, động tĩnh ở khu vực xảy ra vụ nổ đã được bình ổn, người phi phàm phía chính phủ tản ra, xử lý rối loạn ở các con phố khác.

“Tốt rồi, không xảy ra chuyện lớn, đã kịp thời khống chế.” Philip thu hồi tầm mắt, khẽ thở phào một hơi.

Anh có thể nói những lời này, nhưng tôi không thể nói… Lumen cười tự giễu.

Mãi đến lúc này, Philip mới có thời gian rảnh rỗi để tán gẫu: “Cậu đi vào Fallin để uống rượu sao?”

“Đúng vậy.” Lumen mỉm cười nói, “Thuận tiện nhận một cái ủy thác.”

“Ủy thác gì?” Philip thuận miệng hỏi.

“Săn bắn một hải tặc tên là ‘Công tước đen’.” Lumen cũng không giấu diếm.

Ánh mắt của Philip đột nhiên cứng lại, hắn nhíu mày hỏi ngược lại: “Cậu chắc chắn mình mạnh hơn ‘Công tước đen’ chứ? Hắn còn có một cái thuyền và hơn trăm tên thuộc hạ nữa đấy!”

“Hơn nữa, cho dù cậu thật sự có thể tìm được cơ hội ám sát hắn, chẳng lẽ cậu không sợ ‘Vua hoàng hôn’ trả thù sao? Đó là một trong các vua trên biển đấy!”

“Nhận ủy thác không có nghĩa là nhất định phải làm, hiện tại tôi cũng không biết phải đi đâu để tìm ‘Công tước đen’ Claes Kizz, cũng không biết đây có phải cái tên mà hắn dùng hay không? Lumen tuyệt nhiên không để ý đến khả năng sẽ bị ‘Vua hoàng hôn’ trả thù.

Thánh nhân muối đối phó với cậu cũng không phải chỉ có một người!

Philip thấy Louis Berry nhận nhiệm vụ một cách tùy tiện như vậy, còn có dáng vẻ cân nhắc xem có nên làm hay không, nên hắn cũng không tiếp tục cái đề tài này nữa.

Sáng sớm ngày hôm sau.

Khi vị chủ quản an ninh này vừa dùng xong bữa sáng thì nhận được tin tức của thủy thủ dưới tay mình: Phủ tổng đốc ra lệnh, cảng Fallin tạm thời đóng cửa, toàn bộ thuyền không được phép rời khỏi đây!

Philip cố kiềm chế xúc động muốn bùng nổ mà trầm giọng hỏi: “Binh sĩ của cảng này đang làm gì thế?”

“Điều tra từng thuyền.” Thủy thủ bị hỏi cũng thành thật trả lời.

Lumen đứng trong phòng số 5 tại khoang thuyền hạng nhất liếc mắt nhìn quân đội tiến vào, cảng lại hỗn loạn, sau đó cậu lại tiếp tục viết thư cho Jenna và Franka: “Cảng Fallin ở quần đảo Biển sương mù dường như đã xảy ra chuyện gì đó, cô hãy hỏi vị kia giúp tôi, xem hắn có biết tình hình cụ thể hay không?”

Viết đến đây, Lumen chợt nâng tay phải lên, làm dấu bốn cái theo trình tự cao thấp trái phải ở trước ngực giống như ngài K, đồng thời lẩm bẩm đầy đồng tình: “007 thật đáng thương.” Chương 26 : Vu sư ma quỷ Tại căn hộ 702, số 9 đường Orosei, khu Đường tưởng niệm, Trier.

Franka ngủ thẳng đến khi tự nhiên tỉnh, rồi mới lười biếng rời giường, tính toán ăn tạm một miếng bánh mì nướng trong lúc chờ bữa tiệc lớn vào giữa trưa.

Gần đây không có được manh mối liên quan đến ‘Người trong gương’, cho nên cô cũng cực kỳ nhàn rỗi.

Cảm tạ trời, cảm tạ đất, cảm tạ ngài ‘Kẻ Khờ’, sao chổi Lumen đã rời khỏi Trier… Franka luôn dùng phương thức này để kết thúc màn cầu nguyện trước khi ăn cơm.

Cô vừa mới uống sữa thì Jenna từ bên ngoài trở về, chỉ chỉ vào bàn trà, nói: “ Sáng nay, thỏ Xiao Zuo có đem phong thư này tới, là của Lumen.”

“Thư?” Franka hơi nhíu mày, thân thể đang thả lỏng chợt căng chặt.

Ngọn nguồn gây ra bệnh điên ở thị trấn Dadel còn chưa bị tóm, lần này lại xảy ra chuyện gi nữa đây?

“Cậu ấy nói là thủ phủ của quần đảo Biển sương mù đã xảy ra chuyện, cậu ấy muốn biết tình hình cụ thể, hy vọng chị có thể có thể liên hệ với cộng sự làm trong chính phủ của bạn. Mà chị và cộng sự kia đến đêm khuya mới liên lạc với nhau, cho nên tôi không gọi chị dậy sớm, mà xem thư trước, dù sao cũng phải đợi đến tối mới có thể hỏi được.” Jenna giải thích ngắn gọn vài câu.

“Thật là chu đáo, nếu là tên Lumen khốn khiếp kia, chắc chắn cậu ta sẽ gõ cửa đến khi tôi phải tỉnh dậy!” Franka cảm động nói, cô đã bị Lumen dựng dậy không biết bao nhiêu lần rồi.

Sau đó, cô chợt bật cười thành tiếng: “Cậu ấy đến cảng Fallin thì cảng Fallin xảy ra chuyện sao?”

“Mặc dù theo suy nghĩ của cậu ấy là chuyện đó không liên quan gì đến cậu ấy, nhưng…”

Nói tới đây, Franka hơi ngửa người ra sau, nói: “Đây là loại máy dò tai nạn thần bí học di động gì vậy?”

Nếu đã không phải việc gấp thì cô dự định đến đêm khuya sẽ vào diễn đàn điện tín để hỏi ‘007’, dù sao đối phương là người phi phàm của chính phủ Trier, không có khả năng nắm được tình hình đang diễn ra ở thủ phủ của quần đảo Biển sương mù, nếu không chủ động hỏi thăm, thậm chí còn không biết gì.

Theo thói quen tán gẫu mà cô yêu thích, Franka lập tức buông chai sữa ra, viết thư hồi âm cho Lumen, dùng hết khả năng để chế nhạo đối phương: “Cậu muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thì tự mình đi điều tra đi, kiểu máy dò tìm tai nạn thần bí học di động như cậu cũng không cần manh mối, không cần tin tình báo, chỉ cần đi vào một con phố nào đó ở càng Fallin, lang thang không mục đích, nói không chừng có thể đụng trúng đương sự đấy!”

“Này, đừng biết việc viết thư trao đổi thành trao đổi công việc chứ, nói chuyện gì khác đi, có cần giúp đỡ gì không, chia sẽ những chuyện thú vị trên biển, hoặc thông báo tiền thưởng truy nã đám hải tặc, không được sao?”

“Ha ha, từ khi cậu rời khỏi Trier, nơi này gió yên biển lặng hẳn, tôi còn có thời gian để ngủ nướng đây này, cậu cứ tập trung vào việc báo thù đi, không cần vội vàng quay trở về làm gì, lúc cần chúng tôi giúp đỡ thì cứ thông báo trước một tiếng.”

Jenna đứng bên cạnh trầm ngâm nhìn Franka lưu loát viết gần hai trang thư hồi âm.

Bên trong phòng số 5, khoang thuyền hạng nhất, cảng Fallin.

Lumen không có cách nào ra khỏi phòng, cũng vừa xem xong thư hồi âm của Franka, cậu nhịn không được cười nhạo một tiếng.

Người này đã phải hứng chịu bao nhiêu lời oán giận từ ‘007’ vậy chứ, mỗi hàng chữ đều đem nguyên nhân khiến cho tai nạn thần bí học nổ ra một cách thường xuyên, đổ cả lên người mình.

Lumen gấp tờ giấy viết thư lại, đưa nó tới bên miệng Ludwig.

Cậu nhóc vừa mới ăn xong món bánh ngọt trước bữa cơm chính, liếc mắt nhìn cậu một cái: “Tôi không phải máy nghiền giấy.”

“Tôi tưởng nhóc ăn được tất cả mọi thứ chứ.” Lumen cũng không để ý lắm, lập tức thiêu tờ giấy viết thư ngay tại chỗ, nhìn nó biến thành tro tàn, thả bay theo gió biển bên ngoài cửa sổ.

Bữa trưa kết thúc không bao lâu thì lại thấy Philip dẫn theo bốn gã binh sĩ mặc quân phục màu xanh lam viền vàng tới gõ cửa phòng cậu.

Viên sĩ quan dẫn đầu cầm bản sao giấy chứng minh thân phận của đám người Lumen, so sánh bọn họ với ảnh chụp đen trắng.

“Bọn họ giống như các anh, đều từ cảng Gati tới đây, chiều tối ngày hôm qua mới đến sao?” Viên sĩ quan kia hỏi Philip đã được xác nhận không có vấn đề gì, có thể tin cậy được.

“Đúng vậy, chính mắt tôi nhìn thấy bọn họ lên thuyền, hay ngày qua cũng thường xuyên chạm mặt.” Philip không vạch trần việc giấy tờ chứng minh thân phận của đám người Lumen là giả.

Rất sáng suốt đấy… Nếu không anh sẽ được trải nghiệm cái gì gọi là phiền toái lớn thật sự… Lumen thầm cười nhạo một tiếng trong lòng.

Thật ra, nếu thật sự bị chọc thủng lớp ngụy trang, cậu sẽ lựa chọn mang theo Lugano và Ludwig trực tiếp ‘Dịch chuyển’ rời khỏi nơi này, mà không phải đánh một trận, chính thức thông báo với người trên thế giới này về Louis Berry, ngôi sao mới trong giới nhà thám hiểm.

Cậu chỉ sùng bái Hermann Sparrow, nếu có cơ hội thì cũng rất thích săn bắn hải tặc, nhưng không thật sự muốn trở thành một nhà thám hiểm.

Mục đích ra biển của cậu là báo thù!

Sau khi xác nhận tình huống của ba người Lumen, viên sĩ quan kia mới dẫn các binh sĩ đi tới một căn phòng khác, Philip đi theo bên cạnh.

Lumen có thể nhìn ra được, cách bọn họ điều tra ‘Bird’ cũng không hề qua loa lấy lệ nhưng cũng không quá tận tâm, chỉ thực hiện theo quy trình một cách nghiêm chỉnh, không hỏi thêm một câu dư thừa nào.

Ngẫm lại thì điều này cũng rất bình thường, vụ nổ tối hôm qua diễn ra ở khu Trân châu đen, ngay sau đó là những cái xác sống lại một cách dị thường không phải ngày một ngày hai mà có thể làm ra được, cho dù chỉ là ngoài ý muốn, cũng là ngoài ý muốn xảy ra trong một quá trình chuẩn bị rất dài, nếu không, không đến mức gây ảnh hưởng trong phạm vi lớn như vậy, trừ khi đương sự là Bán thần, gần như không có thể có chuyện dùng cảnh sát và binh sĩ bình thường để đi điều tra tung tích của Bán thần.

Việc này hoàn toàn không liên quan gì đến ‘Bird’ vừa mới cập cảng Fallin, chỉ cần xác nhận thân phận của hành khách là được.

Đương nhiên, không loại trừ việc việc tối hôm qua, Bán thần đã bị lực lượng phía chính phủ giáng một đòn thật mạnh, bản thân bị trọng thương, không có cách nào thoát khỏi cảng Fallin, dưới tình huống này, điều tra trên phạm vi rộng cũng có tác dụng, mà trước mắt trên ‘Bird’ không có người khả nghi nào bị thương.

Cuộc điều tra ‘Bird’ kéo dài suốt hai giờ đồng hồ, đợi mấy viên sĩ quan dẫn theo hai mươi đến ba mươi binh sĩ rời khỏi thuyền, Lumen mới đi xuống boong tàu, hỏi Philip: “Rốt cuộc tối qua đã xảy ra chuyện gì thế?”

Philip liếc nhìn trái phải một cái, hạ giọng nói: “Tôi nghe được từ chỗ đồng nghiệp cũ của tôi rằng, bọn họ đang điều tra tung tích của ‘Vu sư ma quỷ’ Boorman.”

“Boorman?” Lumen không hề che dấu sự thiếu hiểu biết của mình.

Tối hôm qua cậu mới xem một vài lệnh truy nã, sau khi hiểu biết cơ bản về vua trên biển hiện tại, tướng quân hải tặc và mấy chục hải tặc lớn tương đối quan trọng xong, cậu đi uống rượu với Batner Conte.

“Hắn là một nhà thám hiểm bị truy nã.” Philip thở dài nói, “Lúc ấy tôi còn chưa tời khỏi hạm đội Biển sương mù, hắn còn là một nhà thám hiểm bình thường, truy tìm kho báu và tiền thưởng, gặp được vợ của hắn là Helen, một nữ thám hiểm, sau đó Helen đã mất trong một vụ tai nạn ngoài ý muốn, Boorman bởi vậy mà phát điên, vì muốn hồi sinh vợ của mình, hắn đã làm rất nhiều chuyện, có thử nghiệm tốt, cũng có thử nghiệm xấu.

“Hắn từng lãnh đạo một cuộc tàn sát thảm khốc cả một thị trấn hơn ba trăm người mà không hề thương xót, chỉ vì để đạt được một điều kiện nào đó cho nghi thức hồi sinh, từng tổ chức tụ hội của các vu sư tà ác, muốn lợi dụng sinh mệnh của người khác, nhất là sinh mạng của trẻ mới sinh, phát minh ra một loại vu thuật tàn nhẫn đẫm máu để hồi sinh Helen… Việc này đã khiến số tiền thưởng truy nã của hắn lên tới 600.000 đồng Fil vượt qua cả ‘Cỗ máy bẻ xương’ Basil.

Vì muốn hồi sinh vợ mà biến thành một ‘Vu sư ma quỷ’ tàn nhẫn, khát máu sao? Lumen nghe đến đây thì không khỏi thổn thức.

Nếu lúc ấy cô ‘Ma thuật sư’ không tìm được cậu, nếu không phải ngài ‘Kẻ Khờ’ cho cậu một tia hy vọng, nếu không phải ‘Hội Tarot’ sắp xếp hai vị ‘Bác sĩ tâm lý’ cường đại điều trị bệnh cho cậu, có phải cậu cũng sẽ giống như Boorman, bị phía chính phủ gắn thêm cái danh hiệu ‘Ma quỷ’ trước tên của mình không?

Hơn nữa, nếu đơn thuần chỉ đi theo con đường ban ân thì rõ ràng cậu sẽ trở nên cường đại nhanh chóng hơn, dưới sự trợ giúp của Termiporus, chỉ mất mấy tháng thôi, cậu có thể sẽ trở thành danh sách 5 “Thợ săn số mệnh’, mà việc hủy diệt một thị trấn 300 người cho cậu hy vọng thăng cấp thành ‘Người trong vòng’.

“600.000 đồng Fil, gần bằng cả ‘Trung tướng thủy triều đen’ Holey Sassen, người có mức thưởng thấp nhất trong số các tướng hải tặc.”

Lumen làm một phép so sánh đơn giản.

“Trung tướng thủy triều đen’ là một tên hải tặc mới nổi tiếng mấy năm gần đây, với mức tiền thưởng là 700.000 đồng Fil.

Philip yên lặng mấy giây rồi nói: “Có thể Boorman không yếu hơn Holey Sassen, nhưng hắn không có hạm đội, vĩnh viễn chỉ có một mình, thỉnh thoảng mới hợp tác với Vu sư tà ác khác, mà mỗi lần như vậy hắn đều có thể trốn thoát khỏi sự vây bắt của giới quan chức, cũng có thể thuận lợi lẻn vào thị trấn hay thành phố có dán lệnh truy nã của hắn…”

Từ miêu tả của Philip, Lumen phát hiện năng lực của ‘Vu sư ma quỷ’ Boorman khá đa dạng, đồng thời cũng giỏi ngụy trang.

Rất có phong thái của một ‘Vu sư’ chân chính, nhưng hắn lại rất giỏi dùng xác sống, việc này không biết là đạt được trong quá trình nghiên cứu hồi sinh, hay là danh sách vốn cả hai miêu tả mẫu thuẫn là ‘Toàn diện’ và ‘Tinh thông’.

Việc phong tỏa cảng khiến cho ‘Bird’ không thể khởi thành theo lịch trình định sẵn, bị kẹt lại ở Fallin.

Bốn giờ chiều, Lumne nhàn rỗi không có việc gì làm, cậu đội mũ rơm màu vàng kim mới mua, rời khỏi con thuyền đã qua kiểm tra, hành khách và thủy thủ đã có thể tự do lên xuống, lại một lần nữa vào cảng Fallin.

Cậu dự định sẽ đến xem nơi xảy ra vụ nổ vào tối ngày hôm qua, xem có thể phát hiện ra manh mối nào không?

Nơi bị phá hủy dường như là một bệnh viện, cả tòa nhà lớn bị sụp gần một nửa, để lộ một cái hố lớn dẫn xuống lòng đất, bên trong đống đổ nát còn sót lại là những mảnh thi thể bị nổ thành nhiều mảnh, máu tươi và những cái bóng nghi ngờ là người bị cháy đen.

Bởi vì giới quan chức đã giải trừ lệnh cấm, nên có không ít nhà thám hiểm đến đây điều tra, tìm kiếm manh mối, Lumen trà trộn vào trong số bọn họ, không để cho người khác chú ý đến.

“Louis, cậu đến đây sao?” Đột nhiên, Lumen nghe thấy một giọng quen thuộc.

Đó là Batner Conte mang theo súng ngắn có nòng súng cỡ lớn và kiếm đâm tinh xảo, chòm râu và mái tóc đã được cắt tỉa gọn gàng, ăn mặc khá lịch sự.

“Đúng vậy.” Lumen cười đáp, “Là một nhà thám hiểm, làm sao tôi có thể bỏ qua một việc lớn như đuổi bắt ‘Vu sư ma quỷ’ được?”

Mục đích chính của chúng ta là tìm manh mối để đổi lấy tiền… Batner yên lặng lẩm bẩm một câu.

Hắn vừa tìm kiếm manh mối từ trong dấu vết của trận chiến đêm qua để lại, vừa thuận miệng hỏi: “Tối hôm qua cậu có gặp xác sống không?”

“Gặp rồi, ngoại trừ vẻ bề ngoài hơi đáng sợ ra thì không hề lợi hại.” Lumen dùng giọng điệu khoa khoang để nói.

Batner Conte liếc nhìn cậu một cái, đột nhiên cười nói: “Tối hôm qua sau khi rời khỏi quán bar, cậu có gặp phải chuyện gì không?”

Lumen thờ ơ đáp lại: “Gặp vài tên tội phạm lừa đảo, giúp tôi kiếm được một khoản tiền nho nhỏ.”

Kiếm được một khoản tiền nho nhỏ... Batner Conte hơi ngẩn người ra một chút.

Hắn đột nhiên nhớ tới biểu hiện của Louis Berry và câu nói của đối phương lúc ở quán bar tối ngày hôm qua: “Có lẽ bọn họ sẽ cảm thấy tôi dễ bắt nạt chăng?”