Thân người Lưu Văn Tam cứng đờ lại một phát, lão không tiếp tục xuống nước nữa, mà nghe lời tôi, lùi ra sau hai bước.
Cẩu Tam Đường rõ ràng ngẩn người ra, ông ta sốt ruột nhìn sang tôi: “La tiên sinh, chỉ có mười mét, cứu người trước đã, tại sao lại không được xuống nước?”
Trong lúc nói, ông ta trực tiếp liền đi luôn về phía tôi, vô cùng thất thố giơ tay ra, túm chặt lấy cẳng tay tôi.
Hoặc giả do vấn đề tướng mặt, lại hoặc là do Cẩu Tam Đường quá sốt ruột, nên mặt mũi của ông ta ta lại ngày càng trở nên hung tợn.
“Còn không đi là không kịp nữa rồi!” Cẩu Tam Đường nghiến răng nói.
“Đã không kịp nữa rồi, tướng mặt của anh ta không giống với ông, Quỷ thư Mệnh môn, là Diêm Vương gọi hồn, không cứu nổi.” Tôi hít sâu một hơi, nói thật với Cẩu Tam Đường: “Cho dù là tôi, nếu xuất hiện Quỷ thư Mệnh môn, đại khái cũng hết cứu nổi.”
Cẩu Tam Đường còn định nói nữa, tay ông ta càng dùng lực hơn, tôi đều đã cảm thấy đau buốt từng cơn rồi.
Tôi đang định giằng ra, thì người động thủ trước ngược lại là Thẩm Kế.
Bốp một tiếng khẽ vang lên, một khúc roi vụt lên trên cánh tay của Cẩu Tam Đường, Cẩu Tam Đường đau đớn hự lên một tiếng, lập tức rụt tay về.
“Lúc trước đã từng nói là tính kế lâu dài, ông ra lệnh đòi xuống nước, đã nói là sẽ có chuyện phát sinh, ông cảm thấy không vấn đề gì, bây giờ La Thập Lục nói không được xuống dưới, ông còn đòi cho người xuống dưới, tiếp tục nạp thêm một mạng người sao?” Trong giọng nói lạnh lùng của Thẩm Kế kèm theo áp lực, ánh mắt nhìn sang Cẩu Tam Đường thì càng buốt giá như băng.
Lời nói còn chưa ngừng lại, hai con mắt phượng của Thẩm Kế nheo lại, tiếp tục nói: “Còn nữa, chú ý hành động và thái độ hiện giờ của ông. Anh ta mời ông tới, nhưng ông cũng cần vớt người có liên quan tới gia tộc của ông, chúng ta đang hợp tác, chứ không phải đang nghe mệnh lệnh của ai. Anh ta đã tôn trọng ông rồi.”
Sắc mặt Cẩu Tam Đường trắng bệch, thân người đều đang hơi hơi run rẩy, ông ta nhìn sang tôi, mí mắt mất tự nhiên giật giật đôi phát, rồi bèn cúi đầu xuống không nói một lời.
Tôi ngoảnh đầu đi, nhìn ra vị trí vừa nãy lật thuyền, chiếc thuyền vớt xác đó cũng dần chìm nghỉm xuống dưới, biến mất khỏi tầm mắt.
Ánh mắt của Thẩm Kế nhìn sang tôi, giọng điệu nghiêm trọng nói: “Còn sẽ xảy ra chuyện gì nữa?”
Tôi suy nghĩ một lát, trả lời nói: “Vẫn chưa biết được.”
Thông qua ống nhòm, tôi lại nhìn vọng ra giữa sông một lượt nữa, cái cảm giác bức bối trong lòng đó càng nặng nề hơn.
Sau lưng truyền lại tiếng nói của Lưu Văn Tam: “Để chú gọi bọn họ lên bờ.”
Tôi vô thức buông ống nhòm xuống, tâm trí cuối cùng cũng ổn định lại đôi phần, với sự phối hợp giữa tôi và Lưu Văn Tam, đã không cần phải giải thích gì nhiều nữa, giống như sự việc vừa nãy, có thể bớt được rất nhiều phiền phức.
Hai tay của Lưu Văn Tam nắm lại đặt lên trên môi, phát ra một tiếng “Huýt!”, âm thanh này lảnh lót chói tai, khiến màng nhĩ tôi chấn động phát đau cả lên!
Lưu Văn Tam không ngừng lại, âm thanh “Huýt!” này, liên tiếp phát ra ba tiếng.
Sắc mặt Cẩu Tam Đường mưa nắng thất thường nhìn Lưu Văn Tam, có điều lần này, ông ta không mở miệng nói nữa.
Sau khi Lưu Văn Tam ngừng lại xong, lão thở hắt ra một hơi dài, nói: “Cẩu gia chủ, phối hợp một chút, bọn họ đang do dự.”
Tiếp đấy lão lại cười cười với tôi, nói: “Người vớt xác trên mặt nước, trước đây không có gì có thể truyền tin cả, ba tiếng khẩu lệnh này là biểu thị nguy hiểm cực độ, lập tức tập hợp. Thời kỳ này, mọi người đều hành động đơn độc, nên ít dùng rồi.”
Cẩu Tam Đường giơ tay lên, làm một động tác quay về.
Lúc này tôi cũng đột nhiên hiểu ra một điểm, tại sao Cẩu Tam Đường không cùng phương pháp của Lưu Văn Tam phát khẩu lệnh, đến Lưu Văn Tam rõ ràng cũng đều rất khó nhọc, Cẩu Tam Đường từng này tuổi rồi, sợ rằng đã sớm không làm nổi nữa.
Tôi giơ ống nhòm lên nhìn ra phía giữa sông Hồng Hà.
Rõ ràng khẩu lệnh của Lưu Văn Tam và động tác tay của Cẩu Tam Đường đã phát huy tác dụng, đã có một bộ phận người đang chuẩn bị quay về, ngoài ra còn có mấy người vớt xác xuống dưới nước, chắc là đi gọi tốp người lúc trước xuống nước.
Thời gian trôi qua rất nhanh... Trong nháy mắt mười phút đã trôi qua...
Bọn họ vẫn chưa quay về...
Bởi vì, người vớt xác xuống dưới nước, mãi vẫn chưa nổi lên khỏi mặt nước! Bao gồm cả mấy người sau đó xuống dưới báo tin, cũng đều y hệt...
Mặt Lưu Văn Tam đã biến sắc rồi, lão lần nữa hai tay nắm lại đặt lên cạnh miệng, lại phát ra mấy tiếng khẩu lệnh.
Lần này rõ ràng càng gấp rút hơn, thậm chí toát ra vẻ nghiêm khắc!
Đồng thời lão lại tiếp tục bảo Cẩu Tam Đường làm động tác tay.
Lần này mặt Cẩu Tam Đường cũng biến sắc rồi, ông ta không đồng ý làm theo, giọng nói càng khàn hơn, nói còn có người chưa lên, không thể bảo bọn họ bây giờ liền lên bờ luôn.
Lưu Văn Tam buông tay xuống, môi lão đều đã có chút run rẩy, còn có vết tích tổn thương.
“Tôi nể ông tuổi tác lớn rồi, dù gì cũng là chủ một gia tộc, nên không nói gì ông mấy, nhưng đầu ông bị thuyền đâm rồi à? Đám xuống nước bao nhiêu lâu thế không có phản ứng gì, xuống báo tin cũng không lên được, tám chín phần là có chuyện rồi, còn không để những người khác quay về, đợi lật thuyền tiếp à?”
Giọng nói của Lưu Văn Tam thực sự không nhỏ, gần như đều hình thành hồi âm ở bên bờ rồi.
Cẩu Tam Đường nắm chặt nắm đấm, sắc mặt ông ta dần trở nên trắng bệch không chút máu.
Cẩu Tam Đường còn định nói nữa, nhưng Thẩm Kế đã mở miệng trước một bước, khẽ nói: “Bọn họ quay về rồi.”
Tôi ngoảnh đầu nhìn vọng ra một phát, đích thực, tất cả thuyền độc mộc ở giữa sông đều đang quay lại phía bờ.
Lúc này đã sớm vào đêm rồi, vầng trăng tròn trên bầu trời trông giống như một con mắt sung huyết, đang chằm chằm nhìn mặt nước.
Mà mặt trăng phản chiếu ở chính giữa Hồng Hà càng khủng khiếp đến rợn người, cả đoạn lưu vực này của Hồng Hà đều giống như một con mắt khổng lồ, còn mặt trăng đó là con ngươi, tất cả người vớt xác đều đang di động bên trên con mắt này...
Thuyền hợp lại với nhau, bọn họ rõ ràng rất cẩn thận, đều không dám phân tán.
Đột nhiên, tôi lại phát hiện ra một số vấn đề.
Lờ mờ, trên mặt sông ở những phương vị còn lại, dường như thò ra ngoài rất nhiều đỉnh đầu đen xì xì.
Có điều chỉ nhìn thấy trong nháy mắt, đợi lúc tôi nhìn kỹ lại, thì hình như lại nhìn không rõ nữa.
Sương mù mỏng manh bao trùm trên mặt sông, mãi cho đến lúc này, tôi mới cảm nhận được sát khí mà Thẩm Kế nói đến...
[Tác giả có lời muốn nói]
Chương mới hôm nay tạm thời kết thúc rồi, có người hỏi tên của truyện mới, tôi vẫn đang lên ý tưởng và hoàn thiện, vẫn còn chưa đăng, tôi sẽ viết xong một bộ phận rồi mới đăng, chắc chắn sẽ thông báo cho mọi người. CHƯƠNG 885 KIÊU CĂNG TỰ PHỤ Trong làn sương mù, phía dưới mặt sông, nhất định là có quỷ nước...
Còn cả số hơn ba mươi người vớt xác lần thứ hai xuống nước đó, Lưu Văn Tam tới tám chín phần là có chuyện rồi, lời này e rằng không phải giả...
Bảy tám phút sau, thuyền đã lại gần bờ, đám đông người vớt xác lên bờ.
Chúng tôi nhường đường ra, đứng ở vị trí bên rìa của bến tàu cũ.
Những người vớt xác này sau khi lên bờ xong, hơi lùi ra phía sau một chút.
Cuối cùng có một người vớt xác rõ ràng là dẫn đầu, tới trước mặt Cẩu Tam Đường.
Người này đã không phải là người vớt xác mà trước đây chúng tôi quen biết ở Huyền Hà nữa, nhà họ Cẩu rõ ràng đã có sự thay đổi.
Sắc mặt gã rất khó coi, môi liên tục run rẩy, đại khái hình dung lại tình hình bọn họ nhìn thấy trong lần đầu xuống nước, dưới nước ngoài đá loạn, thì đều là đất cát, không hề tìm thấy quỷ nước nữa.
Bọn họ tìm kiếm thời gian rất dài, trên cơ bản đều lần mò một lượt cả đáy sống, nhưng vẫn không có quỷ nước, bèn dự định đổi tốp người thứ hai xuống, bọn họ sức lực đầy đủ, không tiêu hao gì cả, hoặc giả có thể thử một chút, vớt những xác chết của người vớt xác kia lên.
Bởi vì ước chừng trời đã tối rồi, sẽ không phạm cấm kỵ.
Nhưng không ngờ rằng, tốp người thứ hai lại không thấy lên, người xuống dưới báo tin, cũng không lên được...
Tiếp đấy gã lại bất an nhìn sang Lưu Văn Tam, lập cập nói một câu: “Rốt cục đã phát sinh chuyện gì? Dưới nước còn có vấn đề gì chưa nói?!”
Rõ ràng, nguyên nhân gã hỏi câu này, chính là do khẩu lệnh mà Lưu Văn Tam phát ra đó.
Lưu Văn Tam thì lại trực tiếp lắc đầu luôn, nói: “Các anh cưỡng chế đòi xuống nước, không chịu nghe lời của Thập Lục, bây giờ xảy ra chuyện rồi, lại đi hỏi còn có vấn đề gì chưa nói? Là vô tâm hay là đầu óc cũng dính nước rồi?”
Lời nói không chút khách khí này của Lưu Văn Tam, rõ ràng khiến người vớt xác này mặt cũng trắng bệch ra một phát.
Trong mắt những người khác đều có vẻ tức giận, nhưng rõ ràng là giận mà không dám nói.
Ánh mắt của Cẩu Tam Đường hướng lên trên người tôi, lúc này sắc mặt của ông ta vẫn cứ trắng bệch, trong giọng nói toát ra vài phần gian nan, nói: “La tiên sinh, cậu chắc chắn có chủ ý, cứu người cần kíp, bọn họ tuy có đem theo bình dưỡng khí, nhưng chắc cũng không trụ được bao lâu nữa, tuy bảo là phía dưới nhất định không ít nguy hiểm, nhưng có thể lấy mạng của hơn ba mươi người vớt xác, cũng không dễ dàng như thế, khả năng vẫn còn kịp cứu người.”
Lời nói của Cẩu Tam Đường cuối cùng cũng chịu nhún xuống, trong thời gian này ánh mắt của tôi cũng quét qua đám người vớt xác còn lại này, đại bộ phận tướng mặt đều tốt hơn rất nhiều, trên cơ bản đều chẳng có thay đổi gì lớn, thiểu số mấy người xuất hiện tướng chết đuối giống với Cẩu Tam Đường, thậm chí còn có đốm trắng đen khắp mặt, Mệnh môn nổi khí đen vào miệng, tướng này hơi có chút khác với tướng mặt Quỷ thư, lại gọi là chết đuối hiện ngay!
Nếu như bọn họ muộn thêm một hai phút nữa lên bờ, sợ rằng liền phải chết chìm ở dưới nước...
Tôi không lập tức trả lời Cẩu Tam Đường, trong đầu vừa suy nghĩ, vừa giơ tay ra chỉ vào những người vớt xác tướng mặt xuất hiện vấn đề kia, bảo bọn họ đều đứng sang một bên.
Nhìn sơ tôi còn cảm giác số người không nhiều, nhưng nhìn kỹ lại, rồi tách người ra ngoài, trong hơn bảy mươi người này, lập tức liền tách ra mất một nửa rồi!
Nửa số người có tướng chết đuối, cũng có nghĩa là, một nửa số người này tiếp sau đây mà xuống nước, thì khả năng sẽ gặp chuyện mất mạng...
Cuối cùng tôi chỉ chỉ Cẩu Tam Đường, giọng điệu vô cùng nghiêm trọng nói: “Cẩu gia chủ, cả ông nữa, qua cùng với bọn họ. Nghe theo sắp xếp của tôi.”
“Sắp xếp gì?” Cẩu Tam Đường cuối cùng cũng vẫn mở miệng, hỏi một câu.
“Vào trong thị trấn, việc ở đây không liên quan đến các ông nữa, những người còn lại làm việc theo sắp xếp của tôi và chú Văn Tam, giảm thiểu thương vong không cần thiết.”
Sắc mặt của Cẩu Tam Đường lập tức cứng đờ lại, ông ta rõ ràng còn định nói nữa.
Những người còn lại đưa mắt nhìn nhau, trong mắt cũng lộ ra vẻ bất mãn đối với tôi.
Thậm chí còn có người đang nhỏ giọng nói cố ra vẻ huyền bí, bọn họ đều khỏe re, làm sao lại có chuyện được? Xuống nước vớt xác bất trắc gì đều có thể xảy ra, nhưng người không đủ, thì chắc chắn rất khó làm việc.
Trong đó có một người giọng nói rất lớn, thái độ cũng cực kỳ kém, thậm chí còn nói Lưu Văn Tam chẳng qua là người vớt xác khác họ, kể cả có lấy tượng Ai Công đi cũng không phải là chính thống, dựa vào cái gì để chỉ huy bọn họ?
Hắn mở miệng mào đầu một phát, mũi nhọn liền bắt đầu nhắm về phía Lưu Văn Tam, thậm chí còn có cả lời nói càng quá đáng hơn thốt ra...
Thậm chí hắn lại còn nói một câu, bảo Lưu Văn Tam lăn lộn ở chung với quỷ nước, làm mất mặt của người vớt xác, cũng không có mặt mũi gặp tổ sư nữa.
Trên mặt Lưu Văn Tam rõ ràng đã có vẻ tức giận, lão nắm chặt lấy trảm quỷ đao, trên trán có gân xanh nổi gồ co giật.
Giây phút lão nắm lấy đao, đám người vớt xác còn lại kia, cũng phân biệt đặt tay ấn lên trên cán của mã tấu...
Tôi hít sâu một hơi, sắc mặt cũng đã tối sầm xuống.
Con giun xéo lắm cũng phải quằn, tôi cũng là vì tốt cho bọn họ, nhưng bọn họ lại không nhận được cái tốt này, liền khiến trong lòng tôi có lửa giận không đè nén nổi bùng lên.
Nhưng bọn họ lại là do tôi gọi tới, nếu như gặp chuyện quá nhiều, tuy rằng có Cẩu Tam Đường gây trở ngại bên trong, nhưng báo ứng cũng sẽ phải rơi lên trên đầu tôi... Đây cũng là nợ nghiệp nhân quả.
Bây giờ thời gian không dây dưa được quá lâu, bọn họ cũng bắt buộc không rời đi không được, nếu không chuyện này liền không khống chế nổi.
Tư duy trong đầu nhanh chóng xẹt qua, ánh mắt tôi hướng lên trên mặt cái người vớt xác kêu gào ầm ĩ nhất kia, hơi nheo mắt lại, vẫy vẫy tay với hắn, trầm giọng nói: “Anh qua đây.”
Người vớt xác đó ưỡn ưỡn ngực, cười khẩy một tiếng, đi về phía tôi.