Thậm chí tôi cảm giác, ngày đó khi tộc Khương có Khâu Xử Đạo, đạo sĩ nhà họ Liễu này, chắc chính là kiếm trong tay Khâu Xử Đạo...
“Sách cổ... Nếu tôi không vào tộc Khương, không làm Phong thủy sư này, chắc là không được xem đúng không?” Tôi vô thức hỏi.
Liễu Dục Chú gật gật đầu.
Lưu Văn Tam lại đột nhiên nói một câu: “Vậy nếu Thập Lục từ chối thì sao? Táng ảnh quan sơn đã bị nó ghi nhớ trong đầu, các anh định thu về kiểu gì?”
Lời này của Lưu Văn Tam, khiến sắc mặt Liễu Dục Chú khựng lại một phát.
Kỳ thực đây cũng là vấn đề tôi muốn hỏi, chỉ có điều mãi vẫn không tiện mở miệng hỏi.
Tính cách Lưu Văn Tam thẳng thắn, lão trực tiếp hỏi luôn ra, đúng thật là nằm ngoài dự liệu của người ta.
Sắc mặt Liễu Dục Chú vẫn bình thản, nói: “Vĩnh viễn giam lỏng trong tộc Khương, hoặc là sau khi viết Táng ảnh quan sơn ra, móc mắt, cắt lưỡi, chặt tay xong, là có thể rời đi.”
Giây tiếp theo, trảm quỷ đao trong tay Lưu Văn Tam trực tiếp kề lên trên cổ Liễu Dục Chú!
Hai mắt lão trợn trừng, trong mắt sát khí ác liệt, gằn giọng chửi một chữ địt.
Trần mù không nhúc nhích, nhưng tay của lão lại ấn lên trên gậy khóc tang và trảm quỷ đao.
“Chú Văn Tam... Đừng làm bừa.” Mí mắt tôi giật điên cuồng, trên trán cũng đang túa mồ hôi.
Những lời mà Liễu Dục Chú bình thản thốt ra này, đích thực đủ kinh hãi, cũng đủ khiến người ta cảm thấy độc địa, Lưu Văn Tam trở mặt cũng rất bình thường.
Nhưng Liễu Dục Chú lại không tránh né, tôi liền không biết đây là do gã tự cao, cho rằng Lưu Văn Tam không làm gã bị thương được, hay là Liễu Dục Chú đang biểu đạt niềm tin với tôi?
Cho dù là bất cứ nguyên nhân gì, Liễu Dục Chú chắc chắn đều không thể xảy ra chuyện tại đây được.
“Chú Văn Tam, dừng tay, chuyện này đã qua rồi.” Tôi khàn giọng nói một câu.”
“Qua rồi? Chỉ dựa vào ý nghĩ này của chúng nó, còn đưa Thi đan gì nữa? Còn đòi mày qua dạy người? Nằm mơ!” Giọng điệu Lưu Văn Tam vẫn rất khó nghe.
Liễu Dục Chú lạnh nhạt nói: “La Thập Lục không lựa chọn như thế, cho dù là có lựa chọn như thế, tôi cũng sẽ giúp cậu ta dàn xếp, nay cậu ta đã đồng ý vào tộc Khương, nhà họ Liễu cho thêm một đạo phù chú, Áp trấn thần chú cậu ta có thể tùy ý sử dụng, nhà họ Liễu và tộc Khương đều đứng sau lưng cậu ta, còn ai có thể hại cậu ta?”
“Chú Văn Tam, mỗi nhà mỗi người đều có quy tắc khác nhau của bọn họ.” Tôi lại khuyên Lưu Văn Tam một câu.
Nhưng Lưu Văn Tam vẫn không cất đao, mà ngược lại còn tiếp tục ép xuống thêm một chút.
“Ông muốn cái gì?” Liễu Dục Chú bất chợt ngước mắt nhìn Lưu Văn Tam một cái.
Tôi đột nhiên một phát liền hiểu ra, Lưu Văn Tam, thế này là đang định chặt chém?
Trước đây, việc kiểu này, Lưu Văn Tam cũng chẳng phải chưa từng làm.
Tôi chú ý đến tầm nhìn của Liễu Dục Chú đột nhiên quét qua phía trước một phát, tôi ngẩng đầu nhìn qua, trong kính chiếu hậu, trên trán người đàn bà kia rõ ràng đều là mồ hôi.
Cô ta lúc lại nhìn chúng tôi ở phía sau, rõ ràng là vô cùng căng thẳng.
Tôi ngẩn ra một phát, Lưu Văn Tam định chặt chém, còn Liễu Dục Chú lại đang phối hợp?
Lưu Văn Tam châm một điếu thuốc, lão nheo mắt lại, bập bập rít một hơi, cười hề hề nói một câu: “Ồ? Đầu bò lần này đầu được cái không rồ thế nữa nhỉ, lựa chọn mà chúng mày đưa ra cho Thập Lục, chọn đúng thì được lợi có tý, mà chọn sai, nó lập tức sẽ bị chúng mày giam lỏng cả đời, nếu không thì phải cắt lưỡi móc mắt chặt tay, chuyện này cũng là chúng mày nói mới tính.”
“Việc Thập Lục sắp làm, là truyền thụ thuật phong thủy cho chúng mày. Cái gì cũng chúng mày nói mới tính, như thế sao được nhỉ?”
“Chúng mày bảo vệ Thập Lục là lẽ đương nhiên. Chỉ cho nó một tờ phù đem đi, từng đấy là không đủ. Thế này đi, Thập Lục không tham, tao yêu cầu cũng không quá, mười tờ phù chú đi.”
Lưu Văn Tam búng búng tàn thuốc, tay của lão còn phát lực thêm đôi phần, tiếp tục nói: “Đừng trả treo với tao, đao của tao kề trên cổ mày, tâm trạng không tốt, là đầu mày rớt đất ngay.”
Liễu Dục Chú mặt không biến sắc, trả lời: “Tôi nói không được tính, các sư bá nói mới có tác dụng.”
“Thế tao xách đầu mày đi tìm bọn lão?”
Tốc độ xe đột nhiên chậm đi không ít, ngay tiếp đó bèn là phanh gấp.
Người đàn bà lái xe kia mặt mày hoảng hốt ngoảnh đầu lại, cô ta vô cùng bất an nói: “Mấy vị khách quý, đừng xung đột với Liễu đạo trưởng, các anh đều là bạn bè, tôi ở trong tộc cũng biết một số chuyện, rất nhiều quyết định đều không phải do Liễu đạo trưởng đưa ra đâu, vạn sự đều có thể thương lượng.”
“Mày nói có tác dụng à?” Lưu Văn Tam lại hỏi người đàn bà kia một tiếng.
Rõ ràng, lúc này ánh mắt Lưu Văn Tam đã có sự thay đổi.
Lưu Văn Tam không hề ngu, lão cũng đã nhận ra Liễu Dục Chú đang phối hợp rồi? Chỉ có điều người đàn bà kia lại không nhìn ra.
“Trong tộc có chút tác dụng, có điều anh muốn phù chú, chuyện này vẫn cần phải bàn bạc với trưởng lão, tôi có thể đi cùng với Liễu đạo trưởng.”
Trên mặt Lưu Văn Tam nở nụ cười, đao trong tay cũng thu về.
Người đàn bà kia lúc này mới mang bộ dạng thở phào một hơi, tiếp tục lái xe.
Cô ta vẫn cứ lúc lại rụt rè thận trọng ngoảnh đầu lại ngó một cái.
Sau thời điểm này cả hành trình liền yên tĩnh hơn rất nhiều.
Đợi lúc đến nơi, đã là gần đến giờ tý rồi.
Chỗ xe đỗ, là một bãi đất trống rất lớn, xung quanh trồng kín cây Phong.
Vị trí trên đầu nhất đứng sừng sững một cái cổng chào, trên cổng chào có hai chữ ngay ngắn: “Cổ Khương”!
Người đàn bà kia và Liễu Dục Chú đi phía trước dẫn đường, vào trong cổng chào xong, liền giống như vào một thôn làng nhỏ vậy, hai bên đều là kiến trúc nhà cửa không giống nhau.
Ngừng lại ở trước một khu nhà nhỏ xong, người đàn bà kia khẽ nói: “Mấy vị ở đây nghỉ ngơi trước đã, tôi và Liễu đạo trưởng phải đi gặp trưởng lão, sau đó sẽ tới đón La tiên sinh.”
Liễu Dục Chú cũng mở miệng nói: “Chuyện vừa nãy, tôi sẽ nhắc với trưởng lão, xem sách cổ cần một thân phận phù hợp.”
“Sau khi Dương Hưng và Cố Nhược Lâm được đưa về tộc Khương xong, tôi sẽ để cậu qua xem, còn về đối phó với Trương Nhĩ cậu có ý định bố trí gì, cũng có thể nói thẳng.”
Tôi gật gật đầu nói một chữ được.
Người đàn bà kia đưa chúng tôi vào trong nhà, lại mở đèn ra xong, mới cùng Liễu Dục Chú rời đi.
Trong khu nhà cũng chỉ có khoảng chừng bốn năm gian phòng, Phùng Bảo và Phùng Quân trên cơ bản mỗi phòng đều đẩy cửa kiểm tra một lượt, sau đó mới mời chúng tôi ai về phòng nấy, rõ ràng hai người họ đã có sự sắp xếp.
Mọi người trước tiên về phòng mình sắp xếp một chút, tiếp đó Lưu Văn Tam và Trần mù toàn bộ đều đến phòng tôi.
Ngao sói nằm bò bên cạnh giường tôi ngủ gà gật, bất động không nhúc nhích.
Trần mù mở miệng trước, giọng của lão tương đối bình ổn.
“Liễu Dục Chú không tồi, trên sự việc này, nó đã phối hợp với Văn Tam rồi.”
Lưu Văn Tam lại châm một điếu thuốc, bập bập hai hơi.
Tôi hít sâu một hơi, nói: “Sự việc này bất kể ra sao, nếu như đòi thêm được một đạo phù, đích thực đều là niềm vui ngoài ý muốn.”
Lúc này, Lưu Văn Tam mới tiếp tục hỏi: “Thập Lục, lúc trên xe mày nói là thật hay giả đấy? Dương Hạ Nguyên...”
Ngừng lại một chút, Lưu Văn Tam nhún nhún vai nói: “Chú cũng vô thức hỏi Liễu Dục Chú thế, lời nó nói quá khiến người ta khó chịu, không nhịn được nên động thủ, còn ngắt cả lời của mày nữa.”
Tôi trầm lặng một hồi, tiếp đấy gật gật đầu nói: “Là thật đấy.”
Đúng vào lúc này, ngoài sân vọng lại tiếng động, chúng tôi bước ra khỏi cửa, Phùng Bảo và Phùng Khuất cũng đi ra khỏi phòng, bọn họ ở cùng một phòng với nhau.
Lúc này trong sân còn có hai người, đang khiêng cái “xác chết” lúc trước.
Nói một câu khác càng xác đáng hơn, lẽ ra phải là đang khiêng cái “người gỗ” lúc trước.
Bọn họ đặt nó xuống xong, bèn lùi ra ngoài rời đi.
Con ngươi màu xám trắng của Trần mù nhìn sang tôi, hỏi: “Thế mày dự định lúc nào gieo một quẻ cho Dương Hạ Nguyên? Chuyến này chúng ta phải vào núi, chắc là sẽ ảnh hưởng đến lão chứ? Hoặc giả nhìn từ trên tướng quẻ của lão là có thể biết được hung cát của chuyến này?”
“Lão cát, bèn là chúng ta hung?!” CHƯƠNG 733 ÂM TẠI DƯƠNG VỊ THIÊN ĐỊA BĨ Tôi gật gật đầu nói: “Nói trên lý thuyết thì là như thế, chúng ta lấy Dương Hạ Nguyên làm mục đích vào núi, Dương Hạ Nguyên nhất định xong việc, quẻ bói này chắc là sẽ rất chuẩn xác, có điều cần xem cụ thể tướng quẻ hiển thị ra sao.”
Con ngươi màu xám trắng của Trần mù lướt qua trên người tôi, rồi lại hướng lên trên cái người gỗ kia.
Lưu Văn Tam vừa ước lượng thanh trảm quỷ đao trong tay, vừa mở miệng hỏi một câu: “Cái người gỗ này đã chặt được chưa? Cái mặt này trông trẻ hơn một chút thật, nhưng cũng giống cái thằng già đấy quá, chú nhìn mà bực cả mình.”
“Đây là trấn vật của Dương Hạ Nguyên...” Tôi lại mang tác dụng có thể có của trấn vật này ra kể một lượt.
Do dự một chút, tôi nói tốt nhất bây giờ đừng chặt, nó đã thoát ly ra khỏi bố cục phong thủy Anh hùng hiển Nhị long của Đạo trường Hạ Nguyên Lục Thập Tiên Mệnh, đối với Dương Hạ Nguyên mà nói đã không còn tạo được tác dụng hoán đổi mệnh cách nữa, có điều trên bản chất nó vẫn có liên hệ với Dương Hạ Nguyên, đối với chúng tôi mà nói vẫn có tác dụng.
Cùng lúc dứt lời, tôi đã lấy Kim toán bàn từ túi áo trong ra.
Cảm giác chất liệu mát mát lạnh lạnh, khiến tinh thần tôi tập trung hơn không ít.
Trần mù và Lưu Văn Tam đều không nói nữa.
Còn về hai người Phùng Bảo và Phùng Quân thì đi đến cổng khu nhà, đưa tay ra kéo cổng lại, đồng thời cũng đang âm thầm bảo vệ chúng tôi.
Tôi trực tiếp ngồi luôn xuống đất, Kim toán bàn đặt trước hai đầu gối, một tay đỡ lấy Kim toán bàn, tay còn lại đã đặt lên trên hạt bàn tính.
Trong miệng nhẩm niệm sinh thần bát tự của Dương Hạ Nguyên, đồng thời tôi căn cứ theo sinh thần bát tự mà bắt đầu gẩy hạt bàn tính đối ứng.
Chẳng biết tại sao, lần này lúc gieo quẻ, tôi có một thứ cảm giác sợ hãi mãnh liệt.
Cái cảm giác sợ hãi này bèn khiến lực tay của tôi mạnh hơn không ít, tiếng lách cách giòn giã vang vọng khắp trong sân.
Một lát sau tướng quẻ xác định, nhưng lồng ngực tôi lại không nén nổi mà phập phồng lên xuống, bắt đầu hơi có chút thở dốc nặng nề.
Cúi đầu nhìn tướng quẻ vừa hình thành, ánh trăng chiếu lên trên hạt bàn tính, ánh lên từng chấm sáng màu vàng kim.
“Càn thượng Khôn hạ, Thiên Địa Bĩ, đây... là một bộ quẻ Bĩ...” Mí mắt tôi không đè nén được mà bắt đầu giật điên cuồng, quẻ Bĩ này là một dạng quẻ hỗn hợp pha trộn cả cát và hung, cũng là một trong số tướng quẻ có biến số lớn nhất.
Hơn nữa, quẻ này đúng thật là phù hợp với tình cảnh hiện giờ của Dương Hạ Nguyên.
“Thập Lục, mày đừng có ra vẻ huyền bí nữa, giải thích tí đi, chú Văn Tam mày cũng nghe không hiểu, cái gì là quẻ Bĩ?” Lưu Văn Tam rõ ràng vừa hiếu kỳ vừa sốt ruột, lên tiếng giục tôi.
Tôi hít sâu một hơi, vuốt xuôi lại tư duy, trả lời: “Quẻ Bĩ là Càn thượng Khôn hạ, Thiên ở trên, Địa ở dưới, không hoán đổi lẫn nhau, hình thành một cục diện tắc nghẽn không thông, người khó sinh tồn, trái ngược với bản chất Thiên Địa. Quẻ này rơi lên trên người, bèn là người đó mọi sự không thuận, vì nhỏ mà mất lớn, nói một cách càng xác đáng hơn, bèn là bỏ ra nỗ lực cực lớn, nhưng chỉ thu về một chút xíu đền đáp.”
“Điều này hoàn toàn phù hợp với hoàn cảnh của Dương Hạ nguyên, lão giờ này ở trong phần mộ lớn hình thành sau khi Phị Phát Quỷ sụp đổ, hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài, thậm chí còn không thấy ánh mặt trời, hơn nữa tất cả những gì lão lao tâm khổ tứ chuẩn bị mấy chục năm xây dựng nên, đều bị chúng ta trực tiếp phá hoại, thậm chí cả Thi đan cũng không rơi vào tay lão, lão chỉ hút được một ít máu xác Thiện thi. Đối với lão mà nói, sự đền đáp này đã là nhỏ đến cực điểm rồi.”
Tôi nói xong, Lưu Văn Tam gật gật đầu, lão khoanh hai tay, chỉ nói một câu: “Đáng kiếp!”
Trần mù vẫn cứ nhìn sang tôi, lại hỏi thêm một câu: “Thế thì đây chính là quẻ hung của Dương Hạ Nguyên? Đối với chúng ta mà nói thì là quẻ cát?”
Tôi im lặng một lát, rồi cười khổ lắc lắc đầu, nói: “Không, đây không phải quẻ hung, cũng không phải quẻ cát, đây là quẻ hỗn hợp, biến số cực lớn, một ý niệm là hung, một ý niệm là cát, cần thận trọng là trên hết.”
Hơi nghĩ ngợi một chút, tôi mới tiếp tục nói: “Sơ lục hào của quẻ này là hào Âm, nhưng nằm ở Dương vị, thuộc dạng vị trí bất chính, ở vị trí này, bèn rất khó thực hiện hoài bão, cổ ngữ có câu ‘Tĩnh thủ không ngoài cát, cuồng đột bèn sinh tai’.”
“Nếu Dương Hạ Nguyên yên lặng, đừng có biến động nhiều, lão bèn có thể nhận được sự giúp đỡ, tướng quẻ hiển cát, nếu lão liều lĩnh động thủ, thì sẽ là quẻ đại hung.”
“Còn Sơ nhị hào thì biểu thị tiểu nhân được thế cần nhẫn nại, mới sẽ được điềm lành, Lục tam hào dự báo tiểu nhân muốn mưu hại chính nhân quân tử, kết quả chẳng đạt được gì cả, Cửu tứ hào dự báo cho việc lão sẽ bài trừ tất cả trở ngại, mới có thể được yên ổn, Cửu ngũ hào đại biểu cho việc trăm sự bất lợi, còn về Thượng cửu hào cuối cùng, thì là bĩ cực thái lai, trước hung sau cát.”
Tôi nói hết tất cả ra xong, lại ngừng lại mấy giây rồi mới giải thích: “Trong quẻ hỗn hợp, một khi Dương Hạ Nguyên động thủ với chúng ta trước, lão liền sẽ chết trong tay chúng ta, không đạt được bất cứ mục đích nào, nhưng một khi lão có đủ nhẫn nại, thì nhất định sẽ có thể có được trợ thủ, cuối cũng lão sẽ có được tất cả.”
Kỳ thực trong lòng tôi rất bức bối, cũng rất sợ hãi.
Bởi vì dạng tướng quẻ này là phiền phức nhất, không có một điểm rõ ràng mà Dương Hạ Nguyên sẽ làm, dẫn đến việc chúng tôi rất khó nhắm vào.
“Trợ thủ? Lẽ nào trong tộc Khương, còn có chiêu dự phòng của lão?” Lưu Văn Tam đột nhiên nói.
“Chưa hẳn đã thế, Dương Hạ Nguyên chuẩn bị bao nhiêu năm như vậy, nói không chừng lão còn để lại tay chân trong tộc Khương, nhìn như chúng ta rút củi đáy nồi với Dương Hạ nguyên, nhưng nhỡ đâu bị tay chân lão sắp xếp đâm một dao sau lưng chúng ta, nói không chừng cục diện sẽ thay đổi.” Tôi trầm giọng trả lời.
Trần mù hơi nhắm mắt, con mắt nheo lại thành một đường rãnh, chỉ lộ ra ngoài một chút ít dấu vết màu xám trắng.
“Nếu đã như thế, thì ngoài mấy người chúng ta ra, bất cứ việc gì đều không được nhắc với đám người Liễu Dục Chú nữa, lúc ở trên xe, ngẫu nhiên đã nói qua vài câu, hoặc giả sẽ bị truyền ra ngoài, chúng ta vẫn cần thận trọng. Đương nhiên, chúng ta đã có sự chuẩn bị, kẻ đó một khi ra tay cũng sẽ bị chúng ta phát giác, đồng thời còn có một khả năng, trợ thủ của Dương Hạ Nguyên không ở trong tộc Khương, mà nằm trong phần mộ sau khi Phị Phát Quỷ sụp đổ.”
Những lời này của Trần mù, lại bất thình lình khiến tôi rùng mình một phát.
Trong phần mộ sau khi Phị Phát Quỷ sụp đổ còn có thứ gì nữa?
Ngoài xác sống huyết sát, bèn chỉ còn lại một cái Xác âm luyến dương...
Nếu như, Dương Hạ Nguyên khiến Xác âm luyến dương thành trợ thủ, vậy thì đây mới là phiền phức lớn nhất...
Trong lòng tôi không khỏi lạnh ngắt, hít ngược vào một hơi.
Chỉ có điều nghĩ lại một chút, Xác âm luyến dương là hộ vệ của Thiện thi, Dương Hạ Nguyên lại muốn lấy Thiện thi đan.
Thậm chí còn mở quan tài của Thiện thi, rồi hút máu của ông ta, Xác âm luyến dương căn bản không có lý do, cũng không có khả năng trở thành trợ lực cho Dương Hạ Nguyên, nghĩ đến đây, tôi mới miễn cưỡng thở phào một hơi.
Chỉ có điều, điều này lại thành đám mây đen lởn vởn trong đầu tôi.
Xác âm luyến dương không có khả năng, nhưng xác sống huyết sát lại là phiền phức rất lớn, trong Phị Phát Quỷ dạng xác chết này tuyệt đối không ít...
Cộng thêm thuật phong thủy của Dương Hạ Nguyên tạo thêm một số cộng hưởng cho những xác chết này, chắc chắn cũng rất khó đối phó...
Hơn nữa một điểm quan trọng nhất, chính là chúng tôi rất khó tìm ra tiên cơ.
Nếu phải dùng tướng quẻ đối phó với Dương Hạ Nguyên thật, chúng tôi bèn không được ra tay trước, bắt buộc phải đợi Dương Hạ Nguyên động thủ mới được.
Bất luận thế nào, chúng tôi đều không chiếm trước thời cơ được.
Ngoài cổng đột nhiên truyền lại tiếng bước chân, tiếp theo đó là tiếng gõ cửa nặng nề.
“La Thập Lục, ra ngoài đi, tôi đưa cậu qua một chỗ trước.” Giọng nói này chẳng phải chính là Liễu Dục Chú sao?!